Vô sỉ

Đăng lúc: Thứ tư - 28/11/2012 10:49 - Người đăng bài viết: phichan
Em không có ý định bêu xấu riêng ai cả. Bác nào có tật … giật mình xin cũng đừng lôi nhau ra pháp luật nhá. Em đéo thèm nói bác. Thề đấy !!!
 ......

Mấy bữa giời giở rét. Nhớ Hải Đường tiên sinh từng mua được mấy vò rượu xứ hồng mao, lấy làm quý hóa, cất kỹ, chưa từng mang mời khách. Thiện Sỹ bụng bảo dạ: Chi bằng ta cứ qua chơi, biết đâu hứng lên tiên sinh lại mang ra uống không chừng. Nghĩ đoạn, bèn không quản mưa gió mò sang nhà tiên sinh.
Mới tới cửa đã nghe tiếng Hải Đường tiên sinh đang quát tháo rầm rĩ. Tự nhủ: “thôi hỏng rồi” định quay về nhưng giời xui đất khiến chân cứ thế bước vào. Thấy tiên sinh mặt đỏ phừng phừng. Đập tay bồm bộp lên án thư mà rằng:
- Thực không biết xấu! Đồ vô sỉ! Đồ mất nết!!!
Thiện Sĩ bèn cười giả lả hỏi: Làm sao thế hử? Làm sao? Kẻ nào khiến cho tiên sinh giận quá mất khôn đến như vậy?
Hải Đường không đáp. Nhác thấy trên án thư có hình một cô nương tuổi chừng đôi tám, dáng điệu lả lơi, gần như khỏa thân. Bất đồ Thiện Sĩ cũng nổi giận quát lớn:
- Thật đồ vô sỉ! Không biết xấu hổ! Thằng họa sư đáng chết!
Hải Đường tiên sinh cười nhạt:
- Sao huynh đài lại chửi thằng họa sư? Nó thì có liên quan gì?
Đáp:
- Nó không phải đáng chết hay sao? Vẽ đến thế mà không bỏ nốt cái yếm với cái khố ra!
Thấy Thiện Sĩ nhầm, Hải Đường tiên sinh lắc đầu quầy quậy nói:
- Không phải ý ấy! Nó là người thật, có phải tranh vẽ đâu!
Thiện Sĩ nhìn kỹ lại nói:
- Ừ! Trông cũng quen quen…
- Lại chả quen! Nó là con nhỏ chuyên cầm cờ thổi sáo ở viện Lê Hương. Huynh đài chả khen tên nó vừa có sắc vừa có hương là gì!
Thiện Sĩ vỗ tay lên trán nói:
- À! Ra là nó! Nhưng sao nó lại cởi truồng cho người ta vẽ như vậy?
Nguyên vừa rồi, triều đình hạ chỉ quan phó sứ ở viện lễ nghi đứng ra tổ chức cuộc đấu xảo, cho đám con hát bốn phương thi thố với nhau. Con nhỏ này có chút nhan sắc nhưng không có tài, không được tham dự. Nó nhân buổi tổng kết, biết có nhiều quan lại các nơi về xem liền cởi truồng  ra đứng ưỡn ẹo vài vòng rồi chuồn về. Có thằng họa sư nhanh tay vẽ lại được. In làm cáo thị dán khắp nơi. Đám nha lại thấy được bèn lấy một tờ về trình tiên sinh mới khiến ngài nổi giận đùng đùng. In như con hát kia là khuê nữ nhà ngài vậy. Thiện Sĩ cười cái hậc mà rằng:
- Hóa ra thế! Có gì đâu mà quan huynh phải nổi lôi đình. Đệ thấy nói đùi ra đùi, vế ra vế. Không nhìn rõ, nhưng cái “dưỡng thiên hạ chi công” với “nối tổ tông chi nghiệp” của nó chắc cũng lẳn lắm. Khà khà! Chuyện nhỏ mà… chuyện nhỏ mà…
Hải Đường tiên sinh hậm hực nói:
- Ngày xưa thân thể nữ nhi chỉ dành riêng cho phu tướng được nhìn thấy. Có nhẽ đâu đi khoe khắp nơi thế này. Phong hóa suy đồi! Vô sỉ!
Thiện Sĩ nói:
- Chuyện nhỏ xíu mà quan huynh nổi giận đùng đùng. Đệ nghĩ khéo con này do quan huynh bỏ tiền mua về chăng. Sao bao chuyện vô sỉ lớn hơn đang đầy ra lại không thấy quan huynh nổi giận?
- Vô sỉ là vô sỉ! Đã là vô sỉ thời lớn cũng như nhỏ. Sao lại nói là không nổi giận cho được?
Đáp:
- Có câu nhạc là gốc của nước. Quốc trị thời nhạc đoan chính, quốc loạn tất nhạc dâm dật. Nay bọn thiếu niên bỏ cái trung chính và chạy theo cái dâm dật. Đến mức có đám con hát ngoại quốc sang hát, cũng khiến cho lũ thiếu niên sức dài vai rộng bỏ học hành đi đón, lại khóc lóc như đám nữ nhi. Sao huynh không nổi giận?
Tá điền mất đất khắp nơi, oan thấu trời xanh, ra bộ hình đánh trống kêu oan. Lại bị công sai xua đuổi, bắt bớ. Lại không có thanh quan nào bênh vực cho họ. Sao huynh không nổi giận?
Đám sai nha ngày càng lộng hành. Đánh chết người như cơm bữa. Kiện đến phủ, huyện lại một lũ bênh nhau chèn ép nạn nhân. Dối trên gạt dưới. Sao huynh không nổi giận?
Trị thủy là việc lớn quốc gia mà chưa xong đã vỡ hỏng, lòi ra một lũ ăn cắp bòn rút ngân khố. Khiến cho trời xanh cũng phải lên tiếng. Sao huynh không nổi giận?
Quan tể tướng bất tài vô năng nhưng lòng tham không đáy. Đè nén kẻ sĩ, cấu kết gian đảng. Khiến cho quốc khố mục rỗng, nhân tâm tan tác. Đức Kim thượng thở dài, quan lớn trong triều cúi mặt. Nhận lỗi kiểu xuê xoa lại cao giọng giảng dạy lê dân về lòng tự trọng, về đức tin. Khi thiên võng dân đến thế sao huynh không nổi giận?
Quốc tặc lộng hành, gây hấn ngoài biên cương, ngoài biển đảo. Nay một trò, mai một trò. Sứ giặc nghênh ngang giữa hoàng thành. Triều đình sợ hãi, lại răm rắp nghe giặc trấn áp muôn dân. Đất đai của tổ tông dần rơi vào tay giặc như tằm ăn lá. Sao huynh không nổi giận.
…..
…..
Nay huynh đùng đùng nổi giận vì một con bé ất ơ. Vì chưng háo danh, muốn mọi người biết mặt biết tên mà cởi truồng trước đám đông. Huynh cho là vô sỉ thời cái đám kể trên là hữu sỉ hay sao?
 
Hải Đường tiên sinh trầm ngâm đáp:
- Với những việc vô sỉ như vậy mà mình không cho là vô sỉ, không lên tiếng tất mình cũng là giống vô sỉ mất rồi.
- Huynh vô sỉ, đệ vô sỉ, chúng nó vô sỉ …  dần dần chỉ còn là một lũ vô sỉ. Nghĩa là ai cũng như ai hoặc cái vô sỉ kia không còn là vô sỉ nữa. Vậy thì có chi quan huynh phải nổi giận. Cái con nhỏ chân cẳng nó thế kia. Đủ làm thức dậy cái dâm dục trong đám già như huynh và đệ là nó thành công rồi.
Hải Đường tiên sinh cười nói:
- Phải! Mình phải ăn mừng vì cái vô sỉ này nó không làm hại đến ai mới đúng.
- Quan huynh nói chí phải. Cái chân của nó dài thế, phải nhấm với rượu hồng mao nhà huynh mới đáng.
Tiên sinh cười khà khà lớn tiếng gọi người nhà:
- Bay đâu! Châm trà!!!
Tác giả bài viết: Cụ Chánh
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

+ Xem phản hồi    - Gửi phản hồi   Print Friendly and PDF

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Powered by Nukeviet