Tục duyên

Đăng lúc: Thứ tư - 12/03/2014 06:16 - Người đăng bài viết: phichan
Sau Sinh thi đỗ. Bổ làm quan ở nơi khác. Lấy vợ sinh con. Cả đời không gặp được nàng…..
Tục duyên

Tục duyên

Nguyệt Sinh quê ở Tây Cống trước có hứa hôn với đứa con gái thứ ba nhà họ Giả. Chẳng may mới mười ba tuổi nàng đã mắc bạo bệnh mà qua đời. Sinh thương lắm, mãi ngoài hai mươi vẫn chưa chịu lấy vợ. Cớ với song thân việc học hành chưa xong. Bèn làm riêng một nhà học ở đầm sen, ở lỳ đó ít khi về nhà. Sinh vốn can đảm lại mê đọc liêu trai, thường cứ ao ước một lần được gặp hồ nữ. Vì thế thường khoảng cuối giờ tuất là đóng cửa không tiếp khách, lên lầu tây ngâm vịnh một mình. Mong duyên thiên kỳ ngộ. Mùa thu năm mậu tý, nhân quen mấy người bạn ở Đại quan viên, mải ngâm vịnh với nhau nên về khuya mới đóng cửa. Khách khứa về hết, chợt thấy một tờ giấy hoa tiên trên lối đi, không rõ của ai. Sinh tò mò cầm lên xem, thấy nét chữ mềm mại như chữ con gái, lấy làm lạ vì trong số khách hồi chiều không có ai là nữ nhi, bèn đọc kỹ. Hóa ra đó là một bài thơ:
 
 
 
菊殘幾瓣秋纔知
 
起覺鸝聲報絕期
清水一塘痕碧月
翆枝两岸改黄衣
紫煙思鶴遅遅過
白浪待風渺渺龡
蠟屐遠来驚夢枕
開窓想是故人帰
 

Cúc tàn kỉ biện thu tài tri
Khởi giác ly thanh báo tuyệt kì
Thanh thủy nhất đường ngân bích nguyệt
Thúy chi lưỡng ngạn cải hoàng y
Tử yên tư hạc Trì trì quá
Bạch lãng tùy phong Diểu diểu xuy
Lạp kịch viễn lai kinh mộng chẩm
Khai song tưởng thị cố nhân quy
 
(Cúc tàn vài cánh rồi mới biết là thu. Chợt cảm thấy tiếng hoàng anh báo mùa đẹp đã đến. Hồ nước trong loang bóng trăng xanh. Cành biếc đôi bờ thay màu áo vàng. Khói tím nhớ cánh hạc chậm rãi bay qua. Sóng bạc mông lung đợi làn gió thổi. Tiếng guốc từ xa tới làm tỉnh giấc mộng. Mở cửa trông cứ tưởng là người xưa về.)
 
Sinh lấy làm hứng oang oang ngâm lớn. Chợt có tiếng vọng vào:
 
-Mấy lời thô thiển, xin công tử đừng cười chê!
 
Sinh nhìn ra, thấy bên ngoài có một thiếu nữ áo xanh đang đứng nhìn vào. Thấy làm lạ vì chưa hề gặp bao giờ? Hỏi nguyên do cô gái đáp:
 
-Thiếp là con gái nhà bên. Vừa rồi có làm bài thơ, không ngờ bị gió cuốn mất. Đang đi tìm lại thì thấy công tử ngâm nó. Bèn đánh bạo xin lại, chẳng hay công tử có mở lượng hải hà hay chăng?
 
Sinh mừng rỡ mở cổng mời vào. Cô gái ngần ngừ không chịu. Sinh sỗ sàng cố lại gần xem dung nhan, thấy mặt tròn vành vạnh sáng rỡ như trăng rằm, tươi đẹp vạn phần. Cô gái lúng túng lấy tay che mặt mà mắng:
 
-Xin công tử tự trọng! Nếu có thể cho xin lại được thì cho, bằng không thiếp đành chịu mất, quyết không để công tử cho thiếp là hạng lẳng lơ!
 
Sinh vội vàng xin lỗi, quay vào nhà lấy giấy viết một bài thơ khác:
 
 
Gió thu lành lạnh lối đi về
Lác đác hàng mưa cố níu hè
Gối chiếc chăn đơn nồng nỗi nhớ
Mây dồn gió giục đợi cơn mê
Bâng khuâng mỗi bước chàng trai thị
Thảng thốt đôi dòng ả gái quê
Mỗi khắc, từng giây như thắt lại
Tình riêng giăng mắc ngập muôn bề
 
Rồi gói cả cùng với bài thơ của nàng ra trao. Nàng lặng lẽ cầm bài thơ đi mất.
 
Một đêm Sinh đương mơ màng chợt thấy một người đường đột xông tới bên giường. Sinh kinh hãi toan hỏi vào bằng lỗi nào thì người ấy đã quỳ sụp xin cứu mạng. Sinh ngạc nhiên hỏi:
 
-Tiểu sinh vốn là học trò, sức vóc trói gà không chặt, lại thân cô thế cô. Làm sao cứu mạng huynh đài được?
 
Đáp:
 
-Do thiên duyên đưa lại thôi ạ. Thực không phải có sức vóc hay quyền thế mới được. Mối nguy của gia phụ chỉ tiên sinh mới cứu được.
 
Sinh khảng khái nhận lời, lại hỏi làm thế nào. Người kia đáp:
 
-Thiên cơ thực bất khả lậu. Chỉ xin nay mai thấy việc bất bình chớ làm ngơ là đủ. Tiên sinh với tiểu muội có chút giao tình mới đánh bạo cầu xin. Xin đừng vì dị loại mà ghét bỏ.
 
Sinh càng ngạc nhiên, gặng hỏi. Người khách chỉ một mực “thiên cơ bất khả lậu” rồi cáo lui. Sinh nhỏm dậy toan đuổi theo thì giật mình choàng tỉnh. Ra chàng đang nằm mơ. Thế rồi trằn trọc đến sáng không ngủ được.
 
Từ đó Sinh hàng ngay ra đường cố để ý xem có gì bất bình thì can thiệp nhưng không hề gặp. Lấy làm chán nản cho rằng mộng mị quàng xiên. Tự cười vì mình mê liêu trai nên gặp mộng cứ cho là thực.
 
Một lần đi chơi bên suối tiên, chợt thấy một đàn chó đuổi theo một con cáo nhỏ. Cáo chui vào một cái hốc run rẩy. Xung quanh, lũ chó hăng hái muốn ăn tươi nuốt sống. Sinh bỗng động lòng trắc ẩn cầm gậy xua đàn chó tan tác. Sự việc qua đi, Sinh cũng dần quên mất.
 
Mấy hôm sau, nhà làng giềng đưa thiếp sang mời Sinh qua uống rượu. Sinh lấy làm lạ vì nhà này vốn sống biệt lập, cô độc chưa hề kết giao với Sinh. Toan từ tạ, song tên người nhà ra sức nài nỉ, lại cũng nhân tiện muốn quen với người con gái hôm nọ bèn nhận lời. Tên người nhà dẫn Sinh qua mấy khu vườn rộng nhưng bỏ hoang, cỏ lác ngập đầy. Đây đó gò đống ngổn ngang mà không một bóng người. Lấy làm kỳ dị. Một lát vào khách phòng, thấy trang hoàng lộng lẫy, khác hẳn bên ngoài. Gia chủ chừng bốn mươi tuổi thấy Sinh liền mừng rỡ đón lên ghế trên. Sinh từ tạ, song gia chủ cố nài ép đành ngồi vậy. Một lát Gia chủ dẫn theo một người trạc tuổi Sinh. Vừa nhìn, nhận ngay ra người trong giấc mộng đêm nào. Sinh đang ngỡ ngàng thì cả hai đã sụp lạy gọi ân nhân. Sinh sợ hãi không dám nhận lễ nói:
 
-Tiểu sinh với trang chủ đây chưa hề qua lại. Không rõ đã có ơn gì không dám nhận đại lễ.
 
Thiếu niên cung kính nói:
 
-Ân nhân thực không nhận ra tiểu đệ sao?
 
Đáp:
 
-Quả thật trông dung nhan thì rất quen, Hình như đã gặp đâu đó trong mộng.
 
Thiếu niên cười:
 
-Đường đột đến cầu xin, không dám ra mặt đành mượn mộng nị mà thác vào. Mong huynh đài lượng thứ!
 
Sinh trong bụng lấy làm kỳ dị. Thiếu niên dường như đoán được ý Sinh tiếp:
 
-Quả đúng vậy. Chúng tôi đây thực ra là hồ ly. Vừa rồi, may được ân nhân ra tay cứu giúp. Gia phụ mới thoát được kiếp nạn. Nay bầy tiệc mong được báo ơn ân nhân.
 
Sinh nói:
 
-Đúng là có nhận lời, song từ đó vẫn chưa hề giúp gì được lấy làm áy náy.
 
Chủ nhà đáp lời:
 
-Người quân tử gia ơn thường không nhớ. Công tử có nhớ con chồn bị đàn chó đuổi chăng?
 
-Thế ra…?!
 
-Vâng! Con chồn ấy chính là tiểu nhân. Gặp phải lôi đình của thượng đế. May được ân nhân trượng nghĩa cứu giúp. Không biết lấy gì báo ơn. Nay xin bày tiệc rượu tẩy trần cho ân nhân. Mong không đến nỗi thô lậu.
 
Sinh vốn tính phóng khoáng. Khi đã rõ nguồn cơn, không câu nệ nữa bèn cùng nhau yến ẩm. Rượu vào thơ ra. Sinh ngất ngư hát:
 
 
終夜遠聞秋報盡
方方寒氣草頭滿
相見必相憐
何處白頭人
銀光舞一劍
不知鍾聲點
落霜冷布衣
笑認節冬歸
 
Chung dạ viễn văn thu báo tận
Phương phuơng hàn khí thảo đầu mãn
Tương kiến tất tương lân
Hà xứ bạch đầu nhân
Ngân quang vũ nhât kiếm
Bất tri chung thanh điểm
Lạc sương lãnh bố y
Tiếu nhận tiết đông quy

(Cả đêm nghe tiếng thu báo tận
Bốn bề ngọn cỏ đầm khí lạnh
Mới gặp đã mến nhau
Nơi nào? bạn bạc đầu
Dưới trăng vàng múa kiếm
Chẳng hay chuông đã điểm
Sương lạnh ướt áo kia
Cả cười: đông lại về)

 
 
Mọi người vỗ tay khen hay. Sinh càng đắc ý. Chợt nghĩ đến người con gái tìm thơ hôm nọ, bèn kiếm cớ hỏi:
 
-Chẳng hay. Lão nhân gia sinh hạ được mấy công tử mấy tiểu thư?
 
Gia chủ cười đáp:
 
-Không dấu gì ân nhân. Gia cảnh hiếm hoi. May sinh được một trai một gái. Thằng này là lớn. Thực bất tài, chưa làm nên công trạng gì. Con em nó năm nay mười sáu tuổi cũng biết đôi chút âm luật thơ phú.
 
Sinh cười:
 
-Chẳng hay cô em hôm nay đi chơi vắng?
 
Đáp:
 
-Gia đình ít giao tiếp thường không đi đâu. Chẳng qua cháu nó còn nhỏ lại hay cả thẹn nên không dám ra mắt. Ân nhân đã muốn, xin cách rèm gảy một khúc đền ơn.
 
Sinh mừng rỡ nhận lời. Gia chủ cất tiếng gọi
 
-Xuân nhi!
 
Một lát tiếng nhạc rổn rảng. Bên kia mành tha thướt bóng liễu. Mỗi bước đi phát ra tiếng lanh canh của vòng ngọc chạm nhau. Đúng ra lối trang diểm khuê các của nhà hào phú đương thời. Chừng một khắc tiếng đàn vang lên mấy khúc nhạc:
 
 
 
借冷風垂翠柳
以玉湖寒月照
草木也知情
懷惜夭枝化老
秋到
秋到
何處来鶯聲曉 ?
 
Tá lãnh phong thùy thúy liễu
Dĩ ngọc hồ hàn nguyệt chiếu
Thảo mộc dã tri tình
Hoài tích yểu chi hóa lão
Thu đáo !
Thu đáo !
Hà xứ lai oanh thanh hiểu ?
 
(Mượn gió lạnh liễu buông rèm. Lấy hồ ngọc trăng soi bóng. Cây cỏ cũng biết tình. Mãi thương cành non hóa lão. Thu đến. Thu đến. Tiếng oanh từ đâu vang vọng ?)
 
 

慢到 , 遅流
風猶卷 , 月便收
情隨煙暮 , 氣動蘭舟
淒涼魂草野 , 慘淡色花洲
深院雨翻繞繞 , 靜斎詩興攸攸
那怨蠟溶汚玉帝, 只憐語盡鏁心頭
 
 
Thu
Mạn đáo, trì lưu
Phong do quyển, nguyệt tiện thâu
Tình tùy yên mộ, khí động lan châu
Thê lương hồn thảo dã, thảm đạm sắc hoa châu
Thâm viện vũ phiên nhiễu nhiễu, tịnh trai thi tứ du du
Na oán lạp dung ô ngọc đế, chỉ liên ngữ tận tỏa tâm đầu
 
(Thu. Từ từ đến, chầm chậm trôi. Gió cuốn, trăng thâu. Tình phó mặc khói chiều, khí lay động thuyền lan. Hồn cây cỏ buồn bã, sắc bãi hoa ảm đạm. Vườn sâu mưa bay lất phất, phòng lặng ý thơ miên man. Đâu trách nến lụi tàn làm bẩn đế ngọc, chỉ thương lời cạn khóa chặt mối tâm tình)
 
日無忙
薄紅妝
刺綉佳人坐槛旁
触情濕眼眶
秋夜長
望遠方
軒畔雨聲何淒涼
自酌幾斷腸
 
 
 

Nhật vô mang
Bạc hồng trang
Thích tú giai nhân tọa hạm bàng
Xúc tình thấp nhãn khoang
Thu dạ trường
Vọng viễn phương
Hiên bạn vũ thanh hà thê lương
Tự chước kỉ đoạn trường
 
(Ngày nhàn rỗi. Phấn son điểm nhạt. Người đẹp thêu thùa bên hiên nhà. Tình dâng trào nhòe khóe thu ba. Đêm thu dài. Trông ngóng phương xa. Bên hiên tiếng mưa sao thê lương. Tự chuốc chén bao nỗi muộn phiền)
 
Sinh lúc này hơi rượu bốc lên mờ mắt. Không làm chủ được, loạng choạng xông vào phòng. Cô gái giật mình đứng phắt dậy. Chao ôi! Ba thu vành vạnh Sinh không kìm được buông lời lả lơi:
 
-Cô nương! Tự buổi gặp nhau ngày đêm mong nhớ. Hay đâu ngỡ cách quan san lại gần trong gang tấc. Hân hạnh cho kẻ thô lậu này vậy.
 
Vừa nói vừa sấn đến. Bên ngoài gia chủ quát tháo ầm ĩ. Cô gái sợ hãi nhìn Sinh ai oán vẻ cam chịu. Sinh giật mình, biết mình vừa làm bậy, xấu hổ cáo từ ra về.
 
Sinh đóng cửa mất mấy ngày không tiếp khách. Trong lòng tự sỉ vả mình. Cho rằng muôn sự do rượu mà ra. Thề từ nay đến cuối đời sẽ quyết không động đến rượu dù chỉ một giọt. Một sớm Sinh thức dậy, trời quang đãng sáng sủa. Ánh nắng xiên qua kẽ, quằn quại trên nền nhà. Xung quanh vắng ngắt. Thoang thoảng tiếng mõ nơi xa vọng lại. Bất giác ngâm:
 
 
Đêm chưa xa khuất thấy ngày qua
Văng vẳng bên song có tiếng gà
Giã gạo nhịp chày kề sát vách
Tụng kinh giọng kệ vọng nơi xa
Hồ sau theo hạ sen nhòa cánh
Vườn trước cùng thu cúc trổ hoa
Tỉnh mộng nhân gian dòng lệ chảy
Trăm năm cũng một giấc thôi mà
 
 
Bỗng có tiếng con gái cười nói:
 
-Khen cho câu “Tỉnh mộng nhân gian dòng lệ chảy, trăm năm cũng một giấc thôi mà”. Xứng danh hồng lâu mộng trung nhân.
 
Sinh giật mình. Người con gái đã đứng sau từ lúc nào. Sinh mừng rỡ quỳ sụp xuống nói:
 
-Nàng! Nàng không giận ta nữa sao?
 
Cô gái cười:
 
-Thiếp biết chàng không phải hạng thô tục. Chẳng qua nhất thời say rượu mà làm càn. Nỗi lòng thương mến có sẵn há lại vì một chút xúc phạm mà hủy đi hay sao?
 
Bèn dắt díu nhau cùng vào thư phòng. Sinh xin cô gái họa lại bài thơ. Nàng lấy giấy bút viết
 
 
Lá đỏ nửa phần thu lại qua;
Thọ Xương đêm vắng đếm canh gà.
Bồng bềnh khói lạnh gương hồ phẳng;
Thấp thoáng mưa bay đỉnh núi xa.
Sen vẫn thơm hương đôi chén ngọc,
Cúc đà ngát nhụy một bình hoa.
Ngàn xưa thu đến thu đi thế;
Rồi nữa ngàn sau cũng vậy mà!
 
 
Đọc thơ nàng, Sinh phục lắm. Cả hai cùng ngâm. Một chốc Sinh lại nói:
 
-Ta cũng xin họa cùng nàng một bài nữa nhé!
 
 
Giời thu đỏ nhuộm lối từng qua
Nắng cháy sườn đê bụi cỏ gà
Vị cốm nhiều phen vào ngõ nhỏ
Hương hồng mấy bận ghé phương xa
Trong veo mắt ngọc in màu nắng
Thơm ngát môi hường nhuốm sắc hoa
Bẽn lẽn nhìn nhau chưa tiện nói
Ngàn năm xưa cũng vậy cơ mà
 
 
Cô gái nghe thơ Sinh đỏ mặt nói:
 
-Lại cái giọng phong lưu! Thiếp về đây! Không tiếp chàng nữa.
 
Nàng vùng vằng toan bỏ đi. Sinh mới giữ lại hỏi gia thế của nàng. Nàng đáp:
 
-Đã dối cha đến đây với chàng, thì hãy biết vậy. Chàng gặng hỏi cặn kẽ gia thế để thêm khinh thường thiếp sao?
 
Sinh vội vạch trời chỉ đất mà thề thốt. Nàng lại nói:
 
-Kiếp trước thiếp  với chàng vốn có hôn ước nhưng hữu duyên vô phận. Chưa một ngày ân ái đã âm dương cách biệt. Mối uất hận mang xuống tuyền đài chưa tan. Mới đầu thai làm hồ ly mong nối lại duyên ở kiếp này. Đáng tiếc! Đáng tiếc thay!
 
Sinh hỏi nguyên do. Đáp
 
-Đến kiếp này cũng chỉ có duyên mà không có phận. Chàng không có lệnh thân làm chủ. Thiếp dối trời đến với chàng. Cũng chỉ là gặp gỡ qua đường vậy thôi.
 
Sinh cố gặng hỏi. Nàng chỉ lắc đầu đáp:
 
-Duyên số đã thế! Không thể thay đổi được. May ra có thể gặp gỡ ở kiếp sau.
 
Sớm hôm sau, Sinh tỉnh dậy, nàng đã đi mất. Trên án chỉ để lại một bài thơ họa tiếp
 
 
Trần gian trăm ngả cũng vậy mà
Ngõ nhỏ năm nào vẫn sắc hoa
Trăng đợi cuối đường chờ bóng lại
Gió đưa đầu phố tiễn người xa
Bâng khuâng ngày tới mong hơi móc
Khắc khoải đêm sang nhớ tiếng gà
Thu đến thu đi thu vẫn thế
Lá vàng rải dọc lối về qua.
 
 
Sinh lật đật mặc áo đội mũ sang bên nhà. Chỉ thấy gió thu lớp lớp. Lá vàng rụng đầy lối đi. Trong nhà không một bóng người. Sinh dọn sang ở mấy tháng vẫn không thấy ai xuất hiện. Ngậm ngùi trở về buồng cũ. Ngày ngày ngâm vịnh một mình. Những chuyện đã qua bàng hoàng như trong giấc mộng.
 
Sau Sinh thi đỗ. Bổ làm quan ở nơi khác. Lấy vợ sinh con. Cả đời không gặp được nàng…..
 
Tác giả bài viết: Cụ Chánh
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

+ Xem phản hồi    - Gửi phản hồi   Print Friendly and PDF

Ý kiến bạn đọc

 
Powered by Nukeviet