Truyện Phạm công

Đăng lúc: Thứ sáu - 28/02/2014 06:03 - Người đăng bài viết: phichan
Đời sau, mỗi khi đốt vàng mã thường thấy gió nổi cuốn tro tiền bay lên cao. Ấy là lúc Phạm cướp tiền
Diêm vương xử án

Diêm vương xử án

Hậu Liêu trai chí dị - Phạm công truyện


Phạm công, tên thật là gì không rõ. Quê ở phủ Thiên trường trấn Sơn nam. Sinh ra khi tân triều vừa ổn định sau binh biến. Ngày ấy, có thầy tướng số nổi tiếng, được ví là tiểu quỷ cốc đến nói:
- Thằng bé này phúc vận tổ tiên không nhỏ. Tất làm quan to. Song là giống sài lang, không nên nuôi.
Bà mẹ giận, mắng đuổi khách. Khách ra ngoài ngửa cổ lên giời cười lớn rồi đi.
Phạm lớn lên khỏe mạnh nhưng ngỗ ngược. Vui thú việc đánh nhau, thường được đám du côn nể vì, không dám gây sự. Cả vùng nhờ đó mà yên ổn. Quan huyện sở tại thấy Phạm có công, tâu với triều đình cho làm lại, chuyên đi bắt cướp. Phạm mẫn cán trong công việc nên thăng quan tiến chức vùn vụt. Bà mẹ thấy ứng với lời thầy tướng, lo sợ mà can ngăn. Phạm không nghe, cười bà là cổ hủ. Lại càng hăng hái trong việc bắt giết. Bà mẹ chỉ biết kêu trời, ngày đêm cầu khấn mong bề trên đừng nổi lôi đình với vợ con Phạm mà thôi.
Năm ấy xứ đông có giặc cỏ nổi lên. Giặc vốn vô học, do hết kế sinh nhai mà tụ tập làm loạn. Quan quân địa phương chạy như vịt. Công văn cấp báo lên. Triều đình sai Phạm đi đánh dẹp. Chém hơn nghìn thủ cấp, lại bắt giữ hàng trăm người nữa. Giặc sợ mà tan. Trong đám bị bắt có hai cha con họ Quỳnh. Người con dâu sợ hãi, đến gặp Phạm van xin tha chết cho cha và chồng. Phạm thấy phong dung tươi tốt, nổi lòng tà bèn giả vờ hứa hẹn mà chiếm đoạt cô ta. Nhưng lén sai nha lại khiến lũ tù lưu manh đóng đũa vào mang tai cho chết. Rồi lại giết đám tù ấy để phi tang. Người con gái uất hận trầm mình xuống sông mà chết. Xác trôi về bến đò gần nhà thì dừng lại. Dân làng thương tình đắp cho ngôi mộ. Mỗi người đi qua lại ném cho một nắm đất. Lâu ngày, mộ lớn như gò gọi là gò Quỳnh phụ - tức người đàn bà họ Quỳnh.
Nhờ công dẹp loạn, Phạm được thăng đô chỉ huy sứ thự vệ sự đô chỉ huy sứ ty. Quản lý cẩm y vệ quân trong hoàng thành, hàm tam phẩm. Từ đây, oai quyền không kể xiết. Gia nhân trong nhà nuôi đến vài trăm người. Mỗi khi Phạm ra ngoài thường tiền hô hậu ủng. Quân lính rầm rập dẹp đường khiến dân tình náo loạn. Dân đen chạy không kịp vướng vào kiệu thường bị bắt về phủ đánh đập. Gia đình lên chuộc về cũng đã thân tàn ma dại. Thảng cũng có viên quan dâng biểu hoặc Phạm tội lạm quyền song đều bị đấng kim thượng lờ đi không xét. Phạm được vua yêu, càng ngông nghênh, tha hồ báo ân báo oán. Đầy tớ nhà Phạm cậy oai chủ cũng ra đường làm mưa làm gió. Cửa sau nhà Phạm, không lúc nào không có người mang lễ vật đến cầu thân, nhờ vả.
Lúc này, ở cửa biển Nghi Yên có tên lái buôn Dương Mãnh vốn nổi tiếng giàu có. Đoàn thuyền buôn của Dương lớn nhất nước. Dương ít tuổi hơn Phạm, trán mọc một cái bớt thay đổi theo thời vận. Khi cái bớt có màu đỏ thường buôn may bán đắt nhưng mỗi khi đổi màu xanh thì hay gặp trắc trở. Vì vậy, Dương làm ăn như diều gặp gió. Nghe tiếng Phạm, bèn đưa lễ đến cầu thân, nhận làm con nuôi.
Phú Trọng nguyên niên, bỗng nhiên cái bớt trên trán Dương mờ dần rồi xanh không ra xanh, đỏ không ra đỏ. Dương lo lắng, không đoán được điềm gì, bèn đến gặp Phạm. Phạm nói:
- Việc làm ăn của con, lo sợ nhất là hải tặc. Nay ta quân mạnh, tướng hùng thì sá chi đám giặc cỏ đó. Cứ mạnh dạn mà làm tới. Có điều, sĩ tốt của ta ngày đêm vất vả, cũng phải có tý chút gọi là cho họ.
Dương nghe nói, mừng rỡ mang năm trăm lạng vàng dâng cho Phạm rồi từ đó không còn phải lo nghĩ. Mấy hôm sau, lại có người đàn bà ở Tây cống mang theo nghìn lượng nhờ Dương tiến cử lên Phạm. Phạm mừng bảo Dương:
- Con thấy chưa! Đây đúng là vận đỏ. Khi người ta có quyền, có tiền thường thắng được cả mệnh trời là thế.
Dương càng mừng. Từ đó không cần nhìn vào cái bớt trên mặt để làm ăn nữa.
Thông qua Phạm, Dương kết thân với với hầu hết quan lại trong triều. Việc làm ăn ngày càng mở rộng. Nhân triều đình muốn phát triển nghề đi biển. Dương chạy chọt các nơi để nhận lãnh việc này. Nhờ oai Phạm, lại được các quan ủng hộ. Triều đình giao việc này, cấp cho Dương cả triệu lạng hoàng kim để phát triển đoàn tàu buôn của quốc gia. Vốn là nghề nhà, lại cố kết với các quan để bớt xén. Dương chỉ mua dăm chiếc tàu cũ nát của rợ hồng mao. Số vàng của triều đình giao, Dương để ra được tới tám phần.
Năm Phú Trong thứ tư, Dương cho thuyền chở 80 vạn lượng vàng đi chia phần cho các quan. Qua biển Thần phù, trời đang yên lặng, bỗng mây đen kéo đên ùn ùn, bao phủ mặt biển. Mù tan, đoàn thuyền của Dương đã biến mất không chút tăm hơi. Phạm Dương lo lắng lùng bắt khắp nơi nhưng vẫn không thấy vàng đâu. Các quan bỗng dưng mất phần, cho rằng Dương ăn tham, giả bị mất để quỵt tiền mình. Thảy đều dâng tấu hoặc lên triều đình. Lời đồn đại khắp dân gian. Vụ án to quá, Hoàng thượng ban chiếu cho Phạm điều tra. Phạm, Dương thấy ân sủng của vua không còn như trước càng lo lắng muốn chết.
Một đêm, có người gõ cửa đưa gác cổng nhà Dương một cái tráp. Dương mở xem, bên trong có tờ giấy hoa tiên viết:
"Số tiền 80 vạn lạng vốn là của bách tính. Song dân nước ngươi phúc mỏng, không có phận được hưởng. Nay khả dĩ thu về kho, không cần tìm nữa. Lộc số nhà ngươi sắp hết, nhẽ ra đã bắt đi. May âm đức tổ tiên ngươi lớn nên tạm hoãn lại. Ngươi hãy lo tu thân để tránh nghiệt quả về sau".
Dương vội vã sai gia nhân ra tìm nhưng khách đã biến mất. Dương càng sợ mang giấy đến gặp Phạm. Phạm bàng hoàng nửa tin nửa ngờ nói:
- Không lý nào lại có thần linh báo trước như thế được. E rằng trong triều có kẻ ghen ghét cha con ta nên bày trò. Con tạm lánh đi một thời gian. Đợi ta điều tra rõ chuyện này đã!
Dương nghe lời, bỏ gia sản chạy trốn. Đến Chân lạp thì bị quân lính triều đình bắt về. Kết án trảm giam hậu. Phạm đang dùng bữa, nghe tin Dương, hộc lên một tiếng, nôn ra cả bát máu rồi ngất đi.
Đang mơ màng, bỗng thấy quỷ sứ tròng dây vào cổ lôi đi. Phạm trong người vốn bệnh sẵn, không thể đi nhanh. Bị quỷ đánh đập thẳng tay, khổ sở khôn xiết. Đường xá lạ lẫm, không biết đi về đâu. Được khoảng hơn trăm dặm đến một tòa thành đen sì. Trên cổng thành treo dăm bảy cái thủ cấp máu tươi còn đang rỏ. Cả ngàn thây ma không đầu bên đường vây lấy Phạm kêu gào. Quỷ nổi giận, rút đao chém tay ma rụng như phạt cỏ mới dẹp được đường đi. Bấy giờ, Phạm mới biết mình đã chết. Các thây ma kia tất là các oan hồn vì Phạm mà chết. Uất ức không chịu luân hồi, ở chốn u minh chờ trả oán.
 
Quỷ dắt Phạm vào quỳ trước công đường. Ghé mắt nhìn lên thấy ba vị vương giả bệ vệ đang ngồi. Vị bên hữu mặt trắng, vị bên tả mặt xanh. Chính giữa là vị vương cao lớn, da mặt đen sì. Đầy vẻ hung hãn như các bức tranh môn thần trên dương gian. Vị mặt trắng lấy ra một cuốn sổ cao giọng đọc.
- Tội nhân họ Phạm, quê trấn Sơn nam. Tổ tiên xưa là lê dân. Nhân ngày hai ba tháng chạp có phóng sinh một con chép vàng vốn là hoàng tử út của Ngọc đế du chơi gặp nạn nên được ghi công lớn, ban lộc cho con cháu. Song bản tính tham bỉ, hung hãn. Không biết kế thừa ân đức ông cha. Giết oan nhiều người vô tội. Xử tội vạn đao phân thây.
Đầu trâu mặt ngựa dạ ran. Túm lấy Phạm mang ra ngoài. Tới núi cao trăm trượng đao thép mọc ra tua tủa. Trên núi còn mấy hồn ma mắc kẹt, kêu khóc ầm ĩ. Phạm sợ, lùi lại van xin. Quỷ túm lấy Phạm ném lên trên núi. Trăm đao đâm vào người đau buốt tâm can. Một lúc vết đao cứ rộng toác ra khiến cho Phạm bị rơi xuống, lại vướng vào hàng trăm mũi đao khác. Cứ thế hết nửa buổi Phạm mới rơi hết núi đao. Lúc này không còn nguyên vẹn hình người mà thành từng miếng vụn lả tả.
Quỷ chắp các mảnh của Phạm lại  rồi lại dẫn Phạm đến công đường. Vị thần bên tả đọc:
- Sinh thời tội nhân tham lam vơ vét hàng muôn vạn. Gia tài cao như núi, tất cả đều là của bất nghĩa. Nay xử tội nướng!
Phạm run rẩy xin tha mạng. Vương nổi giận thét gọi. Bọn quỷ dưới trần ùa lên túm lấy Phạm trói vài một cái xà rồi quay trên than hồng như người trần gian quay lợn. Chỉ được vài vòng đã ngất đi không biết bao lâu. Quỷ tháo Phạm ra lại lên công đường dội nước cho tỉnh lại. Vương lại đọc tiếp:
- Tội khi quân, dối lừa bách tính, làm hại thuộc cấp, giả nhân giả nghĩa ... Bay đâu! Moi gán nó ra xem to chừng nào! Gọt cho nhỏ lại.
Quỷ sai tiến lên công đường, túm đầu Phạm cho ngửa lên. Tay kia chọc dao vào bụng Phạm kéo ngược một đường lên trên. Phạm đau đớn thét lên làm bật ra buồn gan to như cái thúng đang chảy nước đen sì. Mùi hôi thối bay lên nồng nặc. Quỷ liếm mép gọt gan của Phạm từng miếng từng miếng cho nhỏ lại bằng gan người thường. Đau đớn chẳng kém khi lên núi đao, chảo lửa. Quỷ nhét buồng gan Phạm vào bụng, khâu lại, bắt quỳ nghe phán. Vương tiếp:
- Người con dâu họ Quỳnh kiện ngươi tội lừa gạt dâm ô! Tội này xử thiến.
Quỷ sai đè ngay Phạm ra hành tội. Không đau như trước song nghĩ việc không toàn thây thời lại thấy khổ sở vô cùng. Các vương đều lui vào. Phạm tưởng đã xong chuyện. Ngờ đâu, Hắc bạch vô thường sấn đến, tròng dây vào cổ Phạm lôi đi. Được một đoạn thấy một cây cầu lửa cháy ngùn ngụt. Dưới sông, thuồng luồng cá sấu bơi lội từng đàn. Phạm khóc lóc van xin. Quỷ lấy roi đánh bắt trèo lên cầu. Phạm không còn sức, cố lết đến bên cầu. Bụng thầm nghĩ phen này chắc là chết thật. Vừa bước lên cầu đã rung bần bật. Phạm cố bám tiến thêm vài bước thì ngã nhào xuống.
...
Phạm tỉnh lại thấy mình nằm trong một đống cỏ. Một con lừa mẹ đang âu yếm liếm lên mặt Phạm. Phạm ngỡ tất cả những điều xảy ra là nằm mơ nhưng nhìn lại thấy mình trong hình dạng một con la mới nhận ra đã đầu thai làm kiếp súc sinh. Phạm nổi giận, lấy hết sức bình sinh cắn lừa mẹ một cái. Lừa giật mình, ngã đè lên Phạm. Phạm chết.
Quỷ vô thường dẫn Phạm vào công đường. Ba vương trông thấy Phạm giật mình mắng:
- Thằng giặc kia! Sao vừa mới đi đã quay về rồi.
Phạm khóc rống lên dập đầu van xin:
- Tôi biết tội tôi lớn, song đã hành hạ đủ điều, sao nỡ bắt làm thân súc sinh, lại là giống quái thai vô hậu. Có còn thiên lý hay không?
 Vương bật cười:
- Tội của ngươi xử thế là nặng ư! Nếu không phải ngươi vâng mệnh ngọc đế đầu thai để trừng phạt dân xứ ấy liệu ngươi có được xử nhẹ như thế không?
Phạm cãi:
- Tôi vâng mệnh thượng đế trừng phạt dân xứ ấy ư? Như vậy phải tính công cho tôi, sao lại kết tội?
Ba vương lúng túng nhìn nhau. Vị vương mặt đen đập bàn quát:
- Chốn công đường là nơi ngươi có thể cãi sao? bay đâu! Bịt mồm nó lại.
Phạm kêu to:
- Oan quá! Oan quá! Trời xanh ơi! Có còn công lý nữa không!!!
Quỷ tức giận vả miệng Phạm đôm đốp, đôm đốp.
Chợt có tiếng khánh ngân nga. Ngoài cửa hô lớn: "Đế quân giáng lâm". Ba vương lật đật dứng dậy khom lưng vái chào. Phạm ngước mắt nhòm. Đế quân dáng người nho nhã, mắt phượng mày ngài. Khác hẳn vẻ uy vũ nhân gian vẫn vẽ thờ.
Đế quân ngồi vào ghế chủ. Ba vương lễ phép chắp tay đứng hầu phía sau.
Đế quân cất giọng ngân nga gọi:
- Họ Phạm kia!
- Có tội nhân.
- Việc ngươi làm, ta biết. Điều ngươi nghĩ, ta cũng biết. Nếu ta không nói rõ, hẳn ngươi cũng không cam tâm chịu tôi. Vậy để ta nói cho ngươi nghe!
Phạm quỳ rạp. Đế quân nói tiếp:
- Nước ngươi ở về xứ nóng ẩm. Người dân hung bạo, tham lam, hay ghen ăn tức ở đua chen nhau. Làm lạc đạo trời, nhiều lần xúc phạm đến Ngọc đế. Ngài nổi giận sai con cáo chín đuôi đầu thai cửa khuyết để trừng trị dân chúng. Cho họ biết sợ mà quay về đạo. Ngờ đâu con cửu vỹ hồ này vẫn oán hận thủy tổ các ngươi mấy nghìn năm trước  thâu phép thần thông mà giết nó vì vậy nó liền dựng lên một tà đạo mới. Khiến cho dân nước ngươi ngày càng mê đắm, ngày càng tàn hại. Chính đạo ngày càng xa rời. Ngọc đế nổi giận, xử nó tội chết không toàn thây. Song ma đạo đã ngấm quá sâu vào dân nước ngươi. Đến nay vẫn chưa gột rửa đi được.
Phạm cắt lời:
- Nhưng chúng con làm rất tốt nhiệm vụ Ngọc đế giao. Chúng con đã trị bọn dân đen ra trò. Phải là có công, sao lại kết tội?
Đế quân cười đáp:
- Các ngươi ngu si không hiểu đạo lý. Thủa ban đầu vũ trụ hỗn mạng. Nhờ khí ngũ hành tuần hoàn sinh khắc mà phân ra trời đất, tam giới. Trời nhẹ mà trong, đất nặng mà đục. Trên trời dương động âm tĩnh thời dưới đất dương tĩnh âm động. Trên trời trời thời thiên ý là cao, dưới đất phải lấy nhân tâm làm trọng. Nghĩa là dưới nhân gian "Ý trời không thể thắng lòng dân". Ngươi hiểu không?
Trời sai các ngươi xuống trị dân, nghĩa là dùng pháp mà giáo hóa dân không phải làm hại dân. Nay các ngươi kết bè đảng, tàn hại dân chúng. Khiến cho oán khí ngút trời. Thử hỏi Ngọc đế có yên được không?
Phạm hỏi:
- Nhưng việc ác đâu chỉ mình con làm. Còn bao nhiêu đứa mà diêm vương chỉ trừng trị mình con?
Đế đáp:
- Ta biết! Thiên võng khôi khôi, ngươi không cần phải lo cho bọn chúng. U minh chưa kết oan sai cho ai mà cũng không để sót ai. Trên dương gian còn mấy tên như họ Phụ Nguyên, họ Thiên Lý, họ Trường Cung... Ngọc đế đã lệnh phải xử dứt điểm trong vòng một kỷ nữa. Với các ngươi thì lâu nhưng trên trời cũng chỉ là mấy ngày mà thôi. Ngươi cứ đợi mà xem.
Nói đoạn Đế quân đứng dậy bỏ đi. Diêm vương quay lại quát:
- Thằng giặc, không biết tội lại dám kinh động đế quân. Bay đâu! Đóng gông ba tạ, giam vào ngục tối cho ta!!!
Phạm trong lòng vẫn ấm ức không yên. Cho là đạo trời bất công. Đêm ấy nhân lúc coi ngục lơ đãng, Phạm bẻ gông trốn về nhân gian.
Từ đó hồn ma Phạm lang thang nơi bờ bụi. Tuy là ma nhưng máu tham vẫn không giảm, cứ thấy tiền là xông vào lấy.
Đời sau, mỗi khi đốt vàng mã thường thấy gió nổi, cuốn tro bay lên cao. Ấy là lúc Phạm cướp tiền
  
 
Tác giả bài viết: Cụ Chánh
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
+ Xem phản hồi    - Gửi phản hồi   Print Friendly and PDF

Ý kiến bạn đọc

 
Powered by Nukeviet