Nhật ký Lý Quỳ

Đăng lúc: Thứ bảy - 15/02/2020 21:20 - Người đăng bài viết: phichan
Tháng 9 năm 2012, từ Bắc Kinh, nhà xuất bản tiếng tăm chuyên về văn học cổ điển “Trung quốc thư điếm” cho phát hành tác phẩm “Nhật ký Lý Quỳ - Tụ Nghĩa sảnh” của Thương Thổ. Ngay lập tức, quyển sách mỏng chưa đầy 150 trang chữ vuông này làm xôn xao văn đàn đại lục. Thương Thổ chỉ là bút hiệu, chẳng ai biết được tên thật, và thân thế của tác giả cũng rất mơ hồ. Người ta chỉ biết đó là một anh chàng sinh khoảng 198x, sống đâu đó ở miền duyên hải, từng làm công chức, sau chuyển qua xí nghiệp quốc doanh, rồi bỏ về lấy việc sáng tác làm vui. “Nhật ký Lý Quỳ” dựa trên những trải nghiệm của hảo hớn Hắc toàn phong hai búa bặm trợn, qua đó mô tả bản chất các nhân vật Lương Sơn, cùng mối quan hệ bề ngoài thuận thảo nhưng bên trong chứa chan thù nghịch giữa họ với nhau. Vì quyền lợi riêng tư, 108 anh hào sẵn sàng bôi nhọ, chà đạp, hạ nhục và sát hại lẫn nhau, bằng mọi giá và mọi thủ đoạn. Chỉ đọc vài trang, người ta nhận thấy ngay, tác phẩm này tuy kể chuyện thảo khấu nhưng thực ra là phê phán quan trường. Và “Nhật ký Lý Quỳ - Tụ Nghĩa sảnh” đã khơi nguồn cho một trào lưu văn học mới trên toàn đại lục, nhiều tác phẩm thuộc thể loại “tiểu thuyết quan trường” này, như: “Nhật ký Sa tăng”, “Bí sử thiên đình” v.v.… lần lượt ra đời, vạch mặt kể tội bộ máy công quyền từ trên xuống dưới, chẳng chừa một ai.
Nhật ký Lý Quỳ

Nhật ký Lý Quỳ

LỜI NÓI ĐẦU

Hồi nẳm, vì trí nhớ kém, e sẽ quên đi nhiều thứ, tôi bèn ghi nhật ký. Sau đó lại lười biếng nên lần hồi bỏ qua, không viết nữa.

Hôm nay tôi quyết định viết tiếp, vì nghiệm ra rằng: nhật ký không chỉ để nhắc nhở bản thân mình, mà còn có thể dùng nhắc nhở kẻ khác. Chẳng hạn hôm kia, Nụy cước hổ Vương Anh bảo: “Ê, Hắc xì dầu, anh còn thiếu tôi hai mươi lạng bạc, tính chừng nào trả?” Tôi bực dọc hỏi mình thiếu tiền hắn hồi nào? Vương Nụy Hổ cau có nhắc, ngày đó tháng đó năm đó, vì cớ gì đó, tôi mượn hắn hai mươi lạng, chẳng lẽ mau quên vậy sao? Tôi đứng đực ra hồi lâu, gãi đầu gãi tai mãi chẳng nhớ ra manh mối, đành bảo: “À, đợi tôi về tra lại nhật ký coi thử”. Vương Nụy Hổ có phần hồi hộp, hỏi gặng: “Anh ghi cả nhật ký kia à?” “Ừm!”

Buổi tối, tôi đương lật hòm moi tủ tìm cuốn nhật ký thì tên lùn hộc tốc chạy tới, thổ hổn hển: “Hắc xì dầu, thiệt là có lỗi, tôi nhớ lộn, té ra không phải anh nợ tôi!”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, phải viết tiếp thôi!

* * *

CHƯƠNG I: LÃNH ĐẠO LÀ LOÀI ĐỘNG VẬT ĐẠO ĐỨC GIẢ

CON CỦA HỖ TAM NƯƠNG GIỐNG AI?

Nhất trượng thanh Hỗ Tam Nương sanh rồi, được đứa trẻ bụ bẫm. Tôi hơi lấn cấn: mới đám cưới hồi tháng hai, mà nay chỉ đầu tháng tám, vụ này ắt ẩn chứa huyền cơ.

Lại hội họp ở Tụ Nghĩa sảnh, vô duyên lãng xẹt, tôi chả ưa mấy vụ họp hành này tẹo nào, nhưng dây mơ rễ má chằng chịt, ra đụng vào chạm, không dự cũng khó ăn nói, mà tới đó lại phải gò bó lễ nghi…

Thiệt là tình, tôi chỉ là tên đường chủ, cán bộ quèn, lương bổng mỗi tháng trơ khấc hai mươi lạng bạc. Vài ngày trước, Phích lịch hỏa Tần Minh mần đám cưới, tôi đã phải ói ra mười lạng. Hắn là cán bộ trung ương cấp sảnh, mừng ít quá sẽ khó coi; huống hồ, chẳng kính thầy chùa cũng nể mặt Phật, sau này có thể tôi sẽ về làm thuộc cấp dưới quyền anh vợ hắn, là Tiểu Lý Quảng Hoa Vinh. Tuy vậy trong bụng không khỏi rủa thầm: thằng Tần Minh mất dạy, cưới vợ bé thôi mà, có cần phải linh đình vậy không? Cầu cho mầy đẻ con không lỗ đít!

Hỗ Tam Nương và Vương Nụy Hổ cũng là đường chủ, cấp bực chỉ ngang tôi. Nụy Hổ võ nghệ làng nhàng, nhân phẩm xí mứng, định bụng mừng hai lạng là vừa. Nhưng tiếng nói của Hỗ Tam Nương coi bộ nặng ký với Tống đại ca, sắp tới lại có đợt luân chuyển cán bộ, lúc này đang giai đoạn nước rút, thôi thì từ bi xả lũ, thí cho mẹ con nhà nó năm lạng vậy!

Còn lại năm lạng phải để dành, bởi nghe đâu ông già của Lãng lý Bạch điều Trương Thuận cũng sắp sửa đứt hơi tới nơi.

Hên hú hồn, tháng này xuống núi ăn hàng trúng mánh, theo quy định trích mười phần trăm huê hồng của sơn trại, chắc mình cũng được chia cỡ mười lạng. Sáng mai phải xin tạm ứng, không thôi là hút gió.

Tiệc tùng long trọng, các huynh đệ đều đủ mặt, ai cũng chẳng tiện tới tay không. Tên lùn hớn hở lắm, bản mặt chành bạnh ra, cười không giống cười, mếu chẳng phải mếu, càng nhìn càng dị hợm. Hừm, chẳng hiểu sao Hỗ Tam Nương lại nhắm mắt ưng tên này, uổng cụm bông lài cắm bãi cứt trâu.

Buổi tiệc xảy chuyện không vui, Thiết tháp thiên vương Tiều Cái với Cập thời vũ Tống Giang lại cự lộn. Chuyện chẳng đáng gì, Tiều thiên vương nói đứa bé giống cha, Tống đại ca thì bảo là giống mẹ. Tào lao, đi tranh cãi ba chuyện ruồi bu, thiệt là quá rảnh!

Cãi nhau một hồi bất phân thắng phụ, cả hai mặt đỏ bầm bầm như gà cồ nứng máu. Chướng một nỗi họ lại quay ra dắt bầy, đốc xúi lũ đàn em phải ra mặt. Báo tử đầu Lâm Xung bèn giả đò say tới bến, đâm đầu lao ra ngoài móc họng ói mửa, Thần hành Thái bảo Đái Tông thì bất thần bị điếc. Công Tôn Thắng, Lưu Đường, ba anh em nhà họ Nguyễn theo hùa Tiều thiên vương; Hoa Vinh, Võ Tòng với Lỗ Trí Thâm thì phụ họa Tống đại ca. Ngô Dụng chẳng hổ danh Trí đa tinh, khen là đứa bé có cái mũi giống cha, cặp mắt giống mẹ, người học thức quả là lẻo lự lắm chiêu!

Tới lượt mình, tôi trầm ngâm ngắm nghía một hồi mới phán: “Sai bét, thằng nhóc này giống mỗ!” Hỗ Tam Nương nổi tam bành, hắt chén rượu vô mặt tôi. Cả đám cười hô hố, vậy là qua truông.

Thiệt ra, thằng nhóc đen thui xấu hoắc, liếc sơ giống hệt Tống đại ca, nhưng mà tôi không dám nói.

 RƯỢU SAY LÒI BỔN TÁNH

Rượu thiệt hay, nó giúp người ta quên đi hiềm khích.

Tiều thiên vương uống nhiều rồi, Tống đại ca nốc cũng bộn. Đôi bên trước đó đỏ mặt tía tai, lộn lòng mề chẳng đội trời chung, tưởng nuốt sống đối phương không nhả miếng xương, thoắt cái đã tay nắm vai kề, tâm đắc hàn huyên kỷ niệm thời kháng chiến, thân thương hơn cả anh em cùng máu mủ. Cha chả, trở mặt lẹ như trở bánh phồng, xem ra muốn làm lãnh tụ không phải chuyện dễ!

Vậy là ổn, có thể thả ga uống rồi. Hồi nãy tôi cứ luýnh quýnh: hai bên mà đập lộn, mình biết tính sao cho phải? Tiều thiên vương bự con vạm vỡ, mạnh như trâu cui; Tống đại ca nhỏ téo héo queo, nếu uýnh nhau ắt là lỗ nặng.

Theo lý mà nói, tôi là đệ ruột Tống Công Minh, tất phải ra tay giúp ảnh, mà làm vậy là chọc giận Tiều thiên vương, người ta nắm oai quyền, đì cho một phát thì mình tiêu đời; bằng cứ khoanh tay, thế nào Tống đại ca cũng cho mình là đứa hai lòng…

Tôi bèn nảy ra diệu kế: giả say lăn quay ra là thượng sách. Nhưng vừa ngó xuống chọn chỗ đã thấy Thanh diện thú Dương Chí chui sẵn dưới đít ghế tự hồi nào, hắn vừa chụp chân Hỗ Tam Nương vừa gào rót thêm chén nữa. Mình là đứa khù khờ, màn này khó bì Dương Chí, chi bằng quay qua dộng cho Xích phát quỷ Lưu Đường hai đấm. Hắn là thân tín của Tiều thiên vương, làm vậy có thể tỏ lòng trung của mình với Tống đại ca, mà cũng không đến nỗi đắc tội chủ trại. Chỉ thiệt thòi Lưu Đường, tôi với hắn bạn bè thân thiết, ngặt nỗi đương khi nguy cấp, chẳng hơi đâu đếm xỉa tình nghĩa khê thiu. Được cái tên quỷ tóc đỏ cũng sáng ý, hắn trợn mắt xắn tay áo nhào tới phối hợp liền, hai tụi tôi sắp xáp lá cà thì vừa lúc hai trự kia cũng giảng hòa.

Tiều thiên vương nắm riết Tống đại ca mà lèm bèm: “Hồi nẳm, cướp sinh thần cang, nếu không có hiền đệ báo tin kịp thời thì bọn mỗ đã tiêu tùng. Đệ chính là đại ơn nhơn của Lương Sơn Bạc, ngôi chủ trại này phải nhường đệ ngồi mới xứng”. Tống đại ca lắc đầu lia lịa, ríu lưỡi líu lo: “Bận đó cướp pháp trường Giang Châu, nếu không được lão đại kịp thời kéo anh em tới cứu, e thân này đã thành quỷ không đầu, ghế chủ trại cứ cho anh ngồi mới đáng”.

Mấy vụ này, họ đã lải nhải miết hơn tám trăm lần, thiếu điều quện thành kén lùng bùng đầy lỗ tai. Thần cơ Quân sư Châu Võ thì cười khẩy. Còn tôi cũng biết, đàng sau đó không phải chỉ đơn giản vì hai chữ “nghĩa khí” suông...

Ngô Dụng phe phẩy cây quạt lông chim lộng gió bốn phương, ngâm nga lãng dang: “Ước gì nhà cất muôn gian, Để cho hàn sĩ hân hoan mặt mày”[*]. Bộ dạng, thần thái đó, ngó thiệt là đau lòng, cứ như cha hắn vừa mới chết. Tôi thầm nhủ, người trí thức quả là xạo con bà nó xự. Lũ chúng ta là giặc cướp, nhà cửa dân lành bị bọn ta đốt, đàn bà trẻ con bị bọn ta hiếp giết, ngươi còn ở đó làm bộ độn thêm nhưn cho bánh bao, quân chết bầm! Nhưng lời đó lại chẳng thể thốt ra, bởi dù gì người ta cũng là lãnh đạo.

Cái giống lãnh đạo bẩm sinh đã là động vật đạo đức giả, không thấy Tống đại ca với Tiều thiên vương đó sao: tuy sau lưng, họ vẫn thường hỏi thăm cụ thể ông bà nội ngoại mười tám đời nhau, nhưng ngoài mặt vẫn ân cần thân thiết xưng huynh gọi đệ!

Còn Nhập vân long Công Tôn Thắng vốn là đạo sĩ. Theo lý, người xuất gia không được uống rượu, y ta bèn uống toàn rượu gạo, rồi chống chế rượu gạo chính là rượu chay, nên mình không hề phạm giới. Hừm, những chuyện giết người phóng hỏa y đều đã nhúng tay, vậy mà còn ra vẻ sĩ diện ba mớ râu ria; đã làm đĩ còn muốn tiết hạnh khả phong, thiệt quân điếm thúi! Coi Hoa hòa thượng Lỗ Trí Thâm kìa, cũng xuất gia nhưng người ta đàng hoàng biết mấy, muốn uống rượu là uống, muốn ăn thịt là ăn, có ai cười nhạo hắn đâu?

[*] Thơ Đỗ Phủ, bài “Mái nhà tranh bị gió tốc”:
安得廣廈千萬間 An đắc quảng hạ thiên vạn gian
大庇天下寒士俱歡顏 Đại tý thiên hạ hàn sĩ câu hoan nhan
《茅屋為秋風所破歌》“Mao ốc vị thu phong sở phá ca”
Dịch nghĩa: Mong sao có được ngàn vạn gian nhà lớn, Để giúp cho hàn sĩ trong thiên hạ đều được vui vẻ.

BA ĐIỀU ĐÁNG XẤU HỔ CỦA DÂN NHẬU

Dân nhậu có ba điều đáng xấu hổ: một là mình nhậu say ôm vợ bạn, hai là vợ uống say ôm bạn mình, và ba là vợ bạn uống say ôm mình.

Điều thứ nhất là kinh nghiệm của Lỗ Trí Thâm. Nghe nói có lần quá chén, hắn níu riết vợ Báo tử đầu Lâm Xung mà lải nhải dây dưa. Lâm Xung đứng kế bên chẳng xen được câu nào, giận tím mặt mày, muốn trở mặt lại e sứt mẻ tình bạn, cuối cùng nhịn hết xiết mới kéo tay áo hắn mà rằng: “Đại sư à, đây là vợ tôi”, chừng đó hắn mới sượng sùng buông tay. Tuy nhiên đó đã là chuyện xưa lắc, hồi họ còn chưa nhảy bưng theo vẹm.

Điều thứ hai là thu hoạch của Một vũ tiễn Trương Thanh: Cừu Quỳnh Anh, vợ hắn, hễ rượu vô gặp trai là quấn. Mỗi lần bị vậy, hắn ngồi ngây ra đó, mặt giận trắng bệch ngó y cái củ cải trắng; vụ này tế nhị, anh em chẳng tiện an ủi, hắn cắm đầu uống rượu mình ên, qua ba vòng xoay tua thì mặt mày bắt đầu đỏ ửng như trái cà chua; tới chừng tan tiệc, hắn quắc cần câu, mặt vàng như trái dưa gang. Lâu ngày chầy tháng, được thiên hạ ban luôn cho ngoại hiệu là “Vườn rau củ”.

Điều thứ ba là tổng kết của Hành giả Võ Tòng. Hắn đẹp trai bảnh tỏn, gái thấy liền ưa, nên thường xuyên bị phụ nữ quấy rầy, trong đám đó có chính chị dâu hắn, và người đàn bà đó đã bị hắn giết. Chân tướng vụ này hắn không hề hé môi, và tất nhiên cũng chẳng ai dám hỏi.

Tôi không có những trải nghiệm tương tự, bởi ba lý do: một là tôi ế vợ, nên miễn được nỗi nhục phải thấy vợ ôm ông bạn mình; hai là tôi uống say toàn ôm gốc cây khóc rống, tuyệt không ôm đàn bà, hay đúng ra là chẳng đàn bà nào dám chịu tôi ôm; ba là nào giờ không phụ nữ nào cả gan ôm tôi, dù trong cơn say, thậm chí dù có say tới bến, lúc nhìn thấy tôi, e là họ cũng phải tỉnh con bà nó rượu.

Tôi chỉ khám phá ra một quy luật: diện mạo đàn ông có tác động lớn tới tửu lượng đàn bà. Tỷ như ngồi cạnh tôi, phụ nữ nào cũng thành anh thư lẫm liệt, giơ thoi xắn áo, uống ngàn chén vẫn tỉnh queo, có khi còn văng vài câu mẹ kiếp; đổi lại nếu ngồi kế Võ Tòng, thì họ mới nhấp hai ngụm là mặt mày đỏ ửng, hết than vãn nhức đầu lại lảo đảo lắc lư y như vong nhập.

Tối nay, Mẫu dạ xoa Tôn Nhị Nương lại quá chén. Váy đỏ xệ lòi nây bụng, con mẻ giẫm một chân lên ghế, phun nước bọt phèo phèo, một hai níu kéo Võ Tòng đòi cụng chén. Võ Tòng lúng túng đỏ mặt, uống cũng dở mà không uống cũng dở... À ha, hóa ra bảnh trai cũng là gánh nặng.

“Cái giống đàn bà, ba ngày không ăn đòn là lộng hành tốc nóc”, đó là lời Vương Nụy Hổ giáo huấn Thái viên tử Trương Thanh. Trương Thanh rầu rĩ cho biết, mình vẫn thường xuyên có đòn, nhưng là bị ăn đòn. Tên Trương Thanh này đúng mạt vận, thế quái nào lấy nhằm con chằn lửa ngựa bà, khiến bỏ nó thì không dám bỏ, mà đánh nó thì đánh không lại, phải ngậm ngùi tội nợ một đời; cỡ gặp tay tôi, đã xáng con vợ bạt tai văng vách.

 CƠN THỊNH NỘ CỦA LÂM XUNG

Trong tiệc rượu ồn ào, các anh em thù tạc tưng bừng, riêng Lâm Xung ngồi góc sảnh rót uống mình ên, tôi bèn mò qua cụng chén. Thiệt lòng tôi không mấy ưa tính cách ngọn cỏ đầu tường, gió chiều nào phất phơ chiều nấy của người này. Chẳng qua, ai nấy đều bận rộn, chỉ mỗi hắn đang huỡn; vả lại, nhiều khi hai thằng đàn ông ngồi uống với nhau, đâu cần phải lý do gì.

Lâm Xung tửu lượng ghê hồn, tôi chưa từng thấy hắn say bao giờ. Nhưng hôm nay có khác, hắn ngồi đó, gương mặt lạnh tanh, hai mắt đỏ ngầu, nốc liền tù tì hết chén này qua chén khác, tâm trạng coi bộ không mấy ổn.

Cũng phải, nhìn chim sáo sang sông, mấy ai khỏi chạnh lòng. Hỗ Tam Nương là do hắn đánh bại, chiếu theo luật lệ nghìn đời, nàng phải thuộc về hắn, đôi bên lại trai tài gái sắc vừa đẹp đôi. Dè đâu, lễ vật đã nạp đủ, khăn đỏ cô dâu cũng sắm sẵn, thậm chí râu đã cạo láng, tắm vừa ráo mình, chỉ còn chờ động phòng là bung vách, thì Vương Nụy Hỗ bỗng thọc gậy bánh xe. Tên lùn khóc lóc kể lể với Tống đại ca, rằng Hỗ Tam Nương do hắn bắt đặng, nên phải gả cho hắn. Lâm Xung hồi đó khù khờ chưa biết phải quấy, chỉ bấu víu nhờ vả mỗi một bên là Tiều thiên vương, khiến Tống đại ca đổ quạu duyệt luôn cho Nụy Hổ.

Tội cho Hỗ Tam Nương, lúc mới bị bắt, cô nàng khăng khăng thà chết không cam khuất nhục. Tống đại ca hết mực dỗ dành, bảo là sẽ gả cho vị đầu lãnh võ nghệ cao cường, nhân tài xuất chúng, đã từng giao đấu với nàng. Hỗ Tam Nương tưởng bở là Lâm giáo đầu, mới e thẹn xiêu lòng. Chừng bái xong thiên địa, vào trong buồng cưới mới tá hỏa là tên Vương thấp cẳng. Cừu non sa nhằm hang sói, hối hận đã muộn màng, nàng ngậm ngùi phải vâng duyên phận.

Lâm Xung vốn đã ít nói lại càng lặng lẽ, cả ngày bản mặt ó đâm cứ trơ ra thườn thượt, từ đó hắn càng ít qua lại với Vương Nụy Hỗ. Cũng khó trách hắn, mối hờn bị giựt vợ, dễ vài chén rượu có thể nguôi ngoai.

Lúc này, thấy Vương Nụy Hỗ mặt mày bí xị đi ngang, Lâm Xung chận lại kiếm chuyện: “Nhà có tiệc vui, sao ngó bộ anh rầu rĩ vậy? Bọn này có ăn chùa đâu, mà anh đặt tiệc cũng chỉ mấy món sơ sài, bữa nay kiếm bộn còn gì?”

Vương Nụy Hổ sượng sùng: “Kiếm đâu mà bộn, lỗ sặc gạch đây! Tiền mừng được ngàn lạng bạc, mà vốn đặt tiệc tới hai ngàn mốt!” Lâm Xung vỗ bàn quát: “Nói láo! Rau cải toàn tập tàng, cá mú chài dưới hồ, thỏ thì bắt trong rú, đều là của không vốn, làm gì ngốn tới nhiêu đó tiền?” Lâm Xung hơi lớn tiếng, nên Vương Nụy Hổ giơ ngón tay suỵt nhỏ: “Tiệc là đặt của nhà hàng Tống Thị!” Lâm Xung giằng cạch đôi đũa xuống bàn: “Nhà hàng đứa nào cắt cổ dữ bây?” Tôi giựt cùi chỏ, nhắc nhẹ: “Chủ nhà hàng Tống Thị là Thiết phiến tử Tống Thanh, em ruột Tống đại ca!”

Lâm Xung như bị nhúng qua thùng nước nhuộm, sắc mặt thoắt đỏ liền trắng, hết trắng lại xanh, bao nhiêu nộ khí bỗng chốc tiêu tan, hắn sầm mặt nhiếc móc Vương Nụy Hổ: “Bữa tiệc hôm nay vậy là đáng giá: rau cải tươi non, súp cá bổ dưỡng, thỏ xào thơm ngọt, giá hai ngàn mốt là nới cho anh lắm rồi, có phải vậy không, hả?” Vương Nụy Hổ nửa cười nửa mếu: “Anh nói đúng, thiệt là phải phải!” nói xong, hắn liền chuồn mất.

Hỡi ơi, làm người đã khó, làm giặc cướp càng khó hơn, nhưng muốn làm tên giặc cướp cho ra hồn mới là thậm khó!

TÀI TRÍ BẬC ĐÀN ANH

Đêm đã khuya lắc, tôi vẫn chưa dám ngủ, vì phải chờ cửa Tống đại ca.

Sau khi lên Lương Sơn, hành tung Tống đại ca trở nên chập chờn bất định. Ảnh hiếm khi ngủ ở nhà mình, nửa đêm nếu không qua gọi cửa chỗ tôi thì cũng gõ bên nhà Hoa Vinh hoặc Võ Tòng, mà cũng chẳng khi nào ảnh ngủ yên một chỗ quá hai đêm.

Lạ lắm, nhà Tống đại ca như bị quỷ ám, nếu không thình lình bốc cháy thì cũng bỗng dưng sập tường, thậm chí hôm bữa còn bất thần vọt đâu ra nguyên cặp rắn độc. Tôi thiệt không biết, cha nội này kiếp trước lỡ gây nên tội nghiệt gì!

Chuyện Tống đại ca tới ngủ, tôi miễn ý kiến ý cò. Ảnh không đòi ngủ giường nệm, cũng không lăn ra choán nền gạch, cứ hễ vừa tới là lẳng lặng trèo lên nằm sấp trên xà nhà, còn khoe từ nhỏ đã quen ngủ kiểu vậy. Không biết ảnh quen cỡ nào, sáng ra toàn thấy ảnh nằm lăn mặt đất, lỗ mũi ăn trầu cái đầu xỉa thuốc, ke nhễu lầy nền.

Hồi nãy trong bữa tiệc, tôi hỏi ảnh lát nữa có ghé chỗ tôi không. Tôi chẳng có ý gì sâu xa, chỉ là muốn biết cho chắc đặng thức canh cửa, không thôi tôi đã ngủ thì trời gầm không dậy. Dè đâu câu hỏi bình thường lại làm Tống đại ca chạm nọc, lúc đó mặt ảnh sa sầm, dài thượt như mặt ngựa, sẵng giọng bảo luôn không ghé. Tôi biết ngay là ảnh sẽ tới, bởi lời nói của đại ca luôn mang ý nghĩa trái ngược, nếu nói không ghé là nhất định sẽ ghé, còn nếu dặn ghé thì thì chắc chắn không ghé, tôi biết tỏng điều này từ khuya.

Quả nhiên đúng như tôi đoán, giữa đêm thì Tống đại ca mò tới. Vừa bước vô, ảnh đã cười toét: “Sao hả, Hắc xì dầu, không dè anh đến phải không?” Đại ca đắc ý quá đi, tôi liền dụi dụi đôi mắt, làm bộ kinh ngạc: “Ủa, Tống đại ca, lúc nãy anh nói không tới mà?” Đại ca cười ha hả: “Hư tức là thực, thực tức là hư, hư hư thực thực, quỷ thần không hay; đó mới là cảnh giới tối cao của binh pháp Tôn tử[*]”.

Tôi nhủ thầm trong bụng: “Vậy thì hoặc tôi đây quá thông minh, hoặc là Tôn tử kia quá ngốc”. Bất giác, tôi tự hỏi, phải chăng những khi tôi tưởng mình thông minh, chính là lúc thiên hạ đang giả đò si ngốc?
[*] Tôn tử binh pháp, thiên 6 – Hư thực.

 SỰ TÍCH MỘT LÃNH TỤ

“Có khi chỉ vì gặp một người nào đó mà đời mình hoàn toàn thay đổi”, lời này của quân sư Ngô Dụng khiến tôi lấy làm thấm thía.

Nếu không gặp Cao Cầu, hẳn Lâm Xung hiện còn là Giáo đầu phủ Khai Phong, ban ngày thao luyện quân sĩ, tối về hú hí vợ con; bằng vào mối quan hệ rộng rãi của ông già vợ, sớm muộn gì hắn cũng lên được Tổng giáo đầu.

Nếu không gặp Kim Thúy Liên, Lỗ Trí Thâm sẽ còn là Đề hạt phủ Kinh lược Đông Kinh, đụng chuyện thì ra trận giết giặc lập công, thái bình thì chàng hãng ngồi chơi tán dóc ra oai với lính lác. Dựa vào mối quan hệ gần gũi với quan Kinh lược sứ, hắn lên làm Đoàn luyện sứ khỏe re.

Dương Chí nếu không gặp Tiều Cái thì Sinh thần cang sẽ không bị cướp, hắn đã yên ổn về phủ Đại Danh, tiếp tục làm Điện tư chế Sứ quân với tiền hô hậu ủng, tả hữu tùy tòng; được Lương trung thư đỡ đầu, lo gì sau này không vẻ vang dòng họ.

Còn tôi... Năm đó làm ngục tốt Giang Châu, tuy không kiếm chác được nhiều nhưng cũng công chức triều đình. Tới tháng thì lãnh lương, thỉnh thoảng còn được ân cần đút lót; rảnh rỗi thì đánh bạc hoặc ăn nhậu, tán dóc, tháng ngày tha hồ tự tại tiêu dao. Cứ theo đà đó, ít năm nữa sang vài mẫu đất, cất vài căn nhà là chuyện trong tầm tay, sau đó sẽ nhờ Vương bà bên thôn Tây làm mai mối, cưới vợ đẻ con, nửa đời sau đã an nhàn thoải mái. Vậy mà trời xui đất khiến thế nào, tôi lại gặp Tống đại ca.

Lúc mới gặp Tống đại ca, tôi sướng cứ tưng tưng: hơn hai mươi năm sống trên trần thế, rốt cuộc đã thấy có thằng xấu xí hơn mình. Tống đại ca đã mập chướng lại lùn tịt đen thui, càng nhìn càng giống trái cà dái dê bị nướng, được cái tánh ảnh rộng rãi, trước sau biếu tôi vài trăm lạng bạc. Tất nhiên tôi chẳng ăn chùa, đáp lại cũng miễn cho ảnh các đòn roi tra tấn cũng như tạp dịch khổ sai, lại ưu tiên cho phép ra vô nhà tù tùy ý. Ảnh dân nhà giàu, án hai năm cũng sắp mãn, ắt sẽ không tính chuyện đào thoát vượt ngục, nên thường ngày tôi chẳng hơi đâu để ý quản thúc.

Tôi làm sao ngờ được, tên vô lại đó nốc vài cân rượu chưa đủ mèo đái đã nứng mần thơ; mần thơ cũng chả chết ai, ngặt cái hắn lại mần thơ tạo phản; thơ tạo phản cũng không sao, thằng đàn ông nào chả ít nhiều chất nổi loạn, mượn hơi men chửi bới triều đình cũng chuyện thường tình, nhưng ngàn vạn lần không nên đề thơ tạo phản trên vách lầu Tầm Dương. Đó là nơi hợp tác làm ăn với phủ huyện, khách lui tới đều bọn oai quyền; làm vậy khác nào bẹo mồi ngay miệng cọp, khoe vú non trước mặt dê già, muốn chết đây mà!

Thôi thì lỡ đề thơ phản nghịch cũng chưa tới nỗi, đàng này hắn còn ghi rõ họ tên để dương danh, mà lại ghi tên họ thiệt mới chết một cửa tứ, thiệt là hết thuốc!

Tống đại ca bị bắt làm Đái Tông quýnh đít. Đái Tông khi đó là thượng cấp của tôi, so với tôi tâm địa cũng đen tối hơn, mánh lới càng thần sầu, hai năm qua hắn đớp của Tống đại ca không ít, mới bày kế cho ảnh giả điên.

Tống đại ca kể cũng tận lực can trường, bốc nguyên đống cứt ăn ngon lành như người ta xực bánh bao. Xém chút đã qua truông, dè đâu tới phút chót, Tống đại ca lại không trụ nổi. Bị đòn đau quá, hắn khai tuốt luốt từ chuyện hồi nhỏ trộm hành ngắt tỏi của ai, cho tới lúc dậy thì rình gái nhà nào tắm, tất nhiên bao gồm cả vụ đút lót cho tôi. Oan ôi là uổng một đống cứt!

Tôi lúc đó không rành luật lệ, cứ tưởng vài trăm lạng bạc đủ để mất đầu, máu nóng nổi lên, bèn dứt khoát theo đại ca làm phản. Sau này mới biết chút đó tham ô chẳng đáng tử hình, hối hận sình ruột thì đã muộn.

 KHI HÀO KIỆT RẢNH

Hai ngày nay không có vụ gì mới. Tiều thiên vương vẫn mời mọi người ăn nhậu đều đều. Tống đại ca vẫn lăng xăng tìm khắp tri kỷ bày giãi tâm tình.

Lâm Xung nhờ Công Tôn Thắng bện giúp hình nhân bằng rơm, dán tên họ Cao Cầu lên đó, rồi ngày hai cử sáng chiều, hễ tới giờ linh, hắn lại lấy kim chích hình rơm một phát.

Võ Tòng thì đánh nhau với Lỗ Trí Thâm. Hai thằng rảnh quá bèn chơi đổ xí ngầu, ai thua phải ăn bộp tai. Lỗ Trí Thâm thua liền mười tám ván, mặt mày bị tát sưng phồng, chần dần như cái bánh đa, hắn nổi quạu đổ thừa Võ Tòng ăn gian, Võ Tòng thì khẳng định tại Lỗ Trí Thâm quá ngốc. Lời qua tiếng lại một hồi nóng máu, hai đứa đập nhau luôn. Quyền bay cước vụt vù vù, lũ huynh đệ nghe thấy ẩu đả liền bu lại đông ken, gõ nồi khua chảo hoan hô cổ võ rần rần, thậm chí còn gầy sòng bắt độ coi thử thắng thua.

Hai thằng đánh nhau hồi lâu chớ thấy đứa nào can, đành phải dừng tay. Lỗ Trí Thâm hầm hầm tuyên bố: sau này nếu còn trò chuyện với Võ Tòng thì mình là quân khốn kiếp; Võ Tòng cũng chắc cú, nếu tiếp tục giao du với Lỗ Trí Thâm thì mình thuộc loài chó đẻ.

Chưa đầy nửa canh giờ, quân khốn kiếp cho biết, nếu Võ Tòng đừng nhắc tới món nợ cờ bạc ban nãy thì sẽ bỏ qua cho, phường chó đẻ cũng gật đầu cái rụp, hứa không đòi nợ nữa, tình bạn lại thân thiết như thuở ban đầu.

Tần Minh thì xô xát với anh vợ. Cớ sự là bởi Tần Minh nhậu sương sương về nhà đạp mái, đang cơn sướng thấu óc o lại nhè kêu tên vợ trước, Hoa Nhị Nương nổi sùng đạp hắn lọt sàn, té thôi u đầu mẻ trán. Vương Nụy Hổ còn phỏng đoán: cặp đôi lúc đó ắt là dính lẹo theo tư thế “Vượn non ẵm chậu” vốn thất truyền từ lâu. Tần Minh vốn nóng tánh, liền bò dậy dộng Hoa Nhị Nương một đấm. Hoa Vinh hay tin, chẳng kịp xỏ giày lật đật chạy qua, vừa vô tới cửa đã xáng luôn Tần Minh hai bộp tai.

Đôi bên đều võ tướng, võ nghệ ngang cơ, lại cùng là lãnh đạo cấp sảnh, chẳng đứa nào phải nể thằng nào, vậy là nện nhau thẳng cánh. Lúc đầu, Tần Minh cưỡi lên mình Hoa Vinh mà dộng, Hoa Nhị Nương thấy anh thất thế nên nhào vô, nhè ngay đầu Tần Minh mà giở Hổ hạc Song hình quyền; chừng Hoa Vinh đè được Tần Minh thì Nhị Nương lại xót chồng, níu tay Hoa Vinh cứng ngắc, hiện trường hỗn loạn như nồi cháo đậu.

Lãnh đạo uýnh nhau, lũ chúng tôi tất nhiên chẳng dám reo hò cổ võ; mà dầu gì người ta cũng sui gia với nhau, mình tài lanh nhảy vô can có khi còn bị anh em nhà nó uýnh hội đồng. Nên ai nấy xếp re đứng ngó, ngoài miệng la làng đừng đánh nữa, nhưng trong bụng thảy trông mong chúng đánh sao cho tưng bừng khói lửa, kẻo lâu nay chẳng có trò vui, đang buồn rụng rún. Mãi khi Tống đại ca chạy tới cho mỗi thằng một bạt tai, cả hai mới chịu giải lao. Vương Nụy Hổ xớ rớ gần đó cũng bị vạ lây một tát, đáng đời, ai biểu hễ thấy đại ca là xáp xáp!

Con mắt Tần Minh nở bung củ dền, cái mỏ Hoa Vinh cũng thè lè như cái tu na, cả hai đều lui về ấp ổ, chẳng ai chường mặt ra khỏi cửa. Hoa Nhị Nương cuốn nóp dọn về nhà anh mình, Tần Minh ngồi bưng con mắt sưng, suốt ngày than thở: “Cái giống đàn bà thiệt là khó dạy”…

Ba anh em nhà họ Nguyễn thì vì chuyện phụng dưỡng cha già mà xảy ra đụng chạm. Ba người này đều mang theo gia quyến lên Lương Sơn, lúc đầu được Tiều thiên vương ưu ái chia cho một khu tứ hợp viện[*]. Đại gia đình góp gạo nấu cơm chung, ngày nào cũng nổ ra chửi lộn ì xèo, mà toàn chuyện vụn vặt: vợ Tiểu Nhị nạnh vợ Tiểu Ngũ ăn xong không rửa chén, vợ Tiểu Ngũ ghét vợ Tiểu Thất sáng dậy không quét sân, vợ Tiểu Thất bực vợ Tiểu Nhị kho cá nêm quá mặn.

Sau đó phải nhờ Ngô Dụng tách thửa ngăn ra, đồng thời giao hẹn mỗi nhà luân phiên nuôi cha một tháng, lại e anh em lật kèo, mới làm thêm tờ thỏa thuận, ghi cụ thể lịch nuôi cha: Nguyễn Tiểu Nhị tháng Sáu, Tiểu Ngũ tháng Bảy, Tiểu Thất tháng Tám… có ký tên đóng dấu đàng hoàng.

Ai dè, mới qua tháng Bảy cô hồn bỗng lòi ra năm nay nhuận, có hai tháng Bảy. Vợ Tiểu Ngũ cho là nhà mình đã nuôi ông già đủ tháng, giờ phải tới phiên Tiểu Thất. Vợ Tiểu Thất thì trưng ra tờ thỏa thuận, thề quyết tâm chỉ nhận ông già đúng vào tháng Tám.

Vụ này quá ư éo le hóc búa, cả Tiều thiên vương lẫn Tống đại ca đều né, chẳng ai muốn dính vô. Ngô Dụng là người lập tờ thỏa thuận, lại có ký tên làm chứng, để khỏi mất mặt, y đành viện cớ bị mụt nhọt, trốn luôn trong nhà không dám chường ra.

Mỗi ngày, thái lão gia nhà họ Nguyễn lại ra trước sơn trại réo ba thằng con ôn vật trời đánh mà chửi sa sả.

[*] Tứ hợp viện: kiểu nhà bốn căn ở bốn hướng chầu lại một sân chung.

 CHUYỆN QUÁ KHỨ CỦA LỖ TRÍ THÂM

Hôm nay nói về Lỗ Trí Thâm.

Hắn là một trong ba người được cho là dũng mãnh nhất sơn trại, hai người kia là Võ Tòng và tôi. Kiểu đánh giá này khiến tôi vừa khoái lại vừa bực, khoái vì mình được xếp ngang Võ Tòng, bực vì phải đồng hạng Lỗ Trí Thâm.

Kiểu bị đánh đồng với Lỗ Trí Thâm khiến tôi bất mãn lắm luôn; dù trí thông minh có hạn, tôi cũng biết điều đó là đại sỉ nhục. Để giữ mình khỏi phải cá mè một lứa với Lỗ Trí Thâm, mỗi khi có ai nhắc tới hắn, tôi đều hắng giọng nhấn mạnh: “Vui lòng đừng nhắc tên đó với tôi, tôi không quen biết hắn, cám ơn nhiều!” Hiềm một nỗi Võ Tòng cũng nói y vậy, chỉ khác ở chỗ thay vì “tên đó”, hắn lại bảo là “hai tên đó”.

Đã cố giữ khoảng cách, nhưng không hiểu sao trong mắt mọi người, hai chúng tôi vẫn cùng một giuộc. Tuy vậy, tôi vẫn cho rằng về cơ bản, tôi với Lỗ Trí Thâm hoàn toàn khác biệt. Bản tính tôi sở dĩ táo bạo là ở chỗ chịu chơi, dám bất chấp hậu quả, còn hắn chỉ đơn giản là táo tợn theo bản năng, đứa trẻ ba tuổi cũng xỏ mũi hắn được. Đánh giá Lỗ Trí Thâm, Võ Tòng nói ngắn gọn: “Chất phác”, tôi cho rằng có thể rút gọn trong một từ: Ngu!

Nhắc lại những trò hổng giống ai của Lỗ Trí Thâm, tôi không khỏi mắc cỡ giùm tên ba trợn.

Hồi còn làm Đề hạt ở Vị Châu, hắn đã bị cha con Kim Thúy Liên dắt mũi. Kim Thúy Liên là hầu thiếp của Trịnh Đồ, vì không yên phận muốn chơi trèo, chọc máu ghen vợ lớn nên bị đuổi đi. Đây là vụ xào xáo riêng tư trong nhà người ta, vốn chẳng liên can tới người ngoài. Nhưng nghe Thúy Liên khóc lóc kể lể một hồi, Lỗ Trí Thâm bỗng dưng nứng máu, đi kiếm chuyện với Trịnh Đồ, lúc ra tay lại chẳng biết nặng nhẹ, làm người ta chết ngắc.

Trịnh Đồ tuy chẳng tốt đẹp gì, nó là thứ ác bá chuyên hà hiếp dân lành, chẳng việc ác nào không dám làm. Nhưng dầu gì nó cũng hạng máu mặt đất Quan Tây, quen biết khắp trong phủ huyện, hắn công khai đánh chết nó giữa ban ngày tức làm rúng động một vùng, bảo sao Kinh lược sứ đành phủi đít làm ngơ, không sao cứu bồ đặng.

Trời xanh có mắt, dun rủi thế nào Lỗ Trí Thâm sau đó lại tái ngộ cha con họ Kim ở huyện Nhạn Môn. Tên ngu này chẳng thèm hỏi rõ cha con tụi nó đã nhận tiền hắn cho, sao không về quê ở Đông Kinh, mà lại qua tuốt Nhạn Môn làm vợ bé người ta. Mà chuyến này mới tuyệt diệu: chỉ cần vài câu bá láp, hắn bị dụ nhảy một phát thoát luôn tam giới, cạo đầu làm thầy chùa quách.

Lên núi Ngũ Đài chưa nóng đít, hắn lại bị Trí Thanh trưởng lão dụ khị, xúi qua chùa Đại Tướng Quốc làm chấp sự tăng. Thiệt ra hắn cũng cóc biết chấp sự là cái giống chi, thấy vẻ trịnh trọng của lão Trí Thanh thì tưởng ngon ăn, xách đít đi liền. Tới Đại Tướng Quốc, ghế chấp sự đâu chớ thấy, lại bị lão Trí Chân dỗ ngọt, trở thành đứa giữ vườn rau… Bị dụ một lần có thể tại sơ ý, nhưng bị hết lần này tới lần khác thì rõ ràng đầu óc có vấn đề.

Hồi vợ Lâm Xung bị Cao Nha Nội thả dê, thái độ của Lỗ Trí Thâm khiến người ta càng sửng sốt. Trường hợp con vợ bị lưu manh quấy nhiễu, khi thằng chồng nổi điên quát lớn: “Tao phải giết mầy!” nếu gặp bạn bè tốt sẽ can: “Thôi vuốt giận bỏ qua đi, không sao là tốt rồi!” Đàng này, tên lưu manh đã hoảng hồn xin tha mạng, ôm đầu lủi mất dạng, vậy mà kẻ nổi điên lại là Lỗ Trí Thâm, khiến Lâm Xung là chồng phải quay ra can ngăn ông bạn. Màn náo nhiệt đó khiến người ta không khỏi phân vân: rốt cuộc là vợ đứa nào bị bóp vú?

Khi có việc gấp, chớ nên cho Trí Thâm biết, kẻo hắn sẽ gấp hơn cả đương sự, thiệt là thầy chạy!

 LỖ TRÍ THÂM ĐI THĂM BỆNH

Ông già của Trương Thuận bệnh nặng. Tôi với Trương Thuận là bạn đồng hương, mối quan hệ rất tốt, mấy bận tôi lén xuống núi qua nẽo doanh trại Trương Thuận trấn giữ, hắn đều giả bộ làm ngơ thả cho đi, nên dịp này phải đi thăm.

Nghe nói ông lão thích mứt táo, tôi định bụng mua biếu hai ký, tới nhà hàng Tống Thị hỏi giá thì hai lạng bạc một ký. Hừm, chặt cho cố sát, có biết bọn tao phải thí mạng cô hồn, chém bao nhiêu thủ cấp mới được vài lạng bạc thưởng không hả, huống hồ tiền lương tháng này chỉ còn năm lạng, thôi thì ráng giữ nó đừng sứt mẻ, lỡ ra còn có cái phúng điếu ông già. Nhưng không thể mặt mo thăm viếng tay không, tôi phải luồn rừng hái nấm làm quà.

Bệnh tình Trương lão gia coi bộ nguy ngập, hấp hối tới nơi, cặp mắt ông lão đã lờ đờ, hai mép giựt giựt, chỉ có hít vô mà chớ thấy thở ra. Anh em tới thăm đông đúc lắm, đại khái gồm hai loại: một là bọn thuộc hạ của Trương Thuận, và hai là tụi chưa bị chết cha. Còn thứ vừa mồ côi vừa không dưới quyền hắn như tôi thì hiếm lắm.

Ai nấy khệ nệ tay xách nách mang thịt thà cây trái, chỉ Lỗ Trí Thâm lững thững tới tay không, nhưng hắn lại hào phóng đưa luôn cho Trương Thuận mười lạng bạc, Trương Thuận tất nhiên không dám nhận, vội xua tay khước từ lia lịa. Lỗ Trí Thâm nổi dóa, tuôn ra một câu động trời: “Đàng nào thì trong vòng hai hôm nữa ông già cũng ngủm, coi như tôi phúng điếu trước, được chưa?” Cả đám sững sờ, im phăng phắc. Bàn tay của Trương Thuận huơ nửa chừng bỗng cứng đơ, không biết hắn là đang giơ lên hay tính hạ xuống.

Tôi muốn đóng vai hòa giải xua tan không khí sượng sùng, bèn giơ tay đỡ lấy: “Số bạc này để tôi cất giùm, hai hôm nữa tụi mình cúng luôn một lượt”. Trương Thuận đang lúc hoang mang, liền vuốt đuôi theo: “Vậy cũng được, cứ để Hắc xì dầu tạm cất vài hôm”. Lời thốt ra xong mới thấy không ổn, giựt mình ngẫm lại, té ra bọn mình đang bàn chuyện gì vậy? Tôi với Trương Thuận ngơ ngác nhìn nhau, quai hàm cả hai cùng cứng ngắc.

Trương lão gia không biết do hồi dương cú chót hay bị bọn tôi chọc tức tới mức hoàn hồn, ông già bỗng ngồi phắt dậy, ngó Lỗ Trí Thâm lom lom: “Chẳng hay ngươi còn thân nhân nào tại thế chăng?” Trí Thâm bèn khoe, ngoài hắn ra, cả nhà đều xuống lỗ ráo trọi. Ông già gật gù: “Vậy tốt lắm, bạc đó lão xin nhận đem theo, đặng chuyển cho toàn gia quý quyến; còn sau này ta mà chết, ngươi phải cúng thêm khoản khác”.

Lỗ Trí Thâm rầu rĩ: “Thì cứ vậy đi, được lão bá hào hiệp trực tiếp chuyển ngân, ắt khỏi lo hao hụt cước phí”.

 MỒM MIỆNG LỖ TRÍ THÂM

“Thà đánh nhau với kẻ biết điều, còn hơn phải chuyện trò với tên ba trợn”, đó là nhận định chung của các huynh đệ về Lỗ Trí Thâm.

Nhiều khi, tôi cứ thắc mắc: có phải tên này hồi nhỏ bị lừa đá trúng đầu, nên giờ hộp sọ lỏng le, ngôn ngữ không thông qua đại não mà trực tiếp phát luôn từ mồm, nên nói chẳng nể lời, một câu thốt ra là cả đám phải bàng hoàng. Chuyện nghiêm túc cỡ nào, hễ được hắn xía vô thế nào cũng khuấy đảo thành nồi cháo heo.

Phàm khi người ta bạn cũ tương phùng, ắt sẽ ôm nhau ấm áp, nhìn nhau lâng lâng, kỷ niệm tuôn trào thao thao tháo cống, trước là khách sáo: dạo này ông bạn phát tướng ra, trắng trẻo đẹp trai quá; sau là rôm rả hỏi thăm: gia cảnh mần ăn có khấm khá, cha mẹ có còn đủ nguyên một cặp, con cái học hành có tấn tới vân vân… Lỗ Trí Thâm thì khác, hồi hắn mới lên Lương Sơn, vừa gặp lại Lâm Xung thì câu đầu tiên là hỏi thăm vợ người ta: “Bà xã anh đâu?” Vẻ mặt Lâm Xung lúc đó như có mây đen bao phủ, lạnh lùng đáp: “Chết rồi”. Lỗ Trí Thâm kiên trì hỏi gặng: “Tại sao chết?” Lâm Xung nổi sùng: “Đang ăn mắc nghẹn, chết”. Tên cốt đột nhất quyết không tha: “Mắc xương gà hay xương cá?”

Có lần đang nhậu, Ngô Dụng uống đã bộn, bắt đầu khoe khoang học lực năm xe tài cao tám đấu. Cố tật của quân sư mỗi khi chuếnh choáng là phải nổ văng miểng, cả đám đã rành sáu câu, nên đều giả đò lóng tai chăm chú…

Khi lãnh đạo đang cơn nứng lựu đạn, chính là dịp tốt để bọn bộ hạ tán dương tỏ dạ trung thành, ai nấy nhao nhao chộp lấy cơ hội, bao nhiêu mỹ từ cùng căn mạt kiếp đều được tung ra, nào lãnh tụ thiên tài, người thầy vĩ đại của cách mạng, danh nhân văn hóa thế giới, văn hào kiệt xuất linh tinh lung tung… Thiết khiếu tử Nhạc Hòa bưng bô đạt mức thượng thừa, bảo là: “Sở học trong thiên hạ có mười bồ, quân sư trại ta đã chiếm hết chín bồ rưỡi!” Câu tán tụng này vừa thâm hậu vừa chuẩn xác gãi ngay chỗ ngứa, khiến Ngô Dụng sướng lâng lâng, hả họng cười toang hoác.

Cuộc nhậu sắp kết thúc thành công mỹ mãn thì Lỗ Trí Thâm bỗng đế vô một câu vô duyên mất âm đức: “Quân sư văn tài xuất chúng làm vậy, cớ làm sao cái tú tài cũng không đậu?” Cú giò lái này làm Ngô Dụng đang chín tầng mây té lại ta bà, sa sầm nét mặt nói chẳng nên lời, buổi tiệc liền tan.

Hai hôm trước, Lỗ Trí Thâm còn chọc giận cả Tôn Nhị Nương. Mẫu dạ xoa tổ chức sinh nhật, diện bộ đồ mới, bên dưới vận chiếc váy đỏ rực, trên mang áo khoác bông gòn xanh lục mát mắt, mặt bự phấn đỏ bầm, đang đứng trước gương tươi cười hoa ghen thua thắm, thì Lỗ Trí Thâm thản nhiên phang cho một câu: “Y chang cái lồng đèn!” Vẻ mặt Tôn Nhị Nương lúc đó dài ra gần bằng cái lưỡi cày.

Có cả đống trường hợp mắc dịch kiểu vậy, các huynh đệ ai cũng bực tên cốt đột vô duyên thiếu mạch máu não, nếu không phải hắn ta võ nghệ cao cường ắt đã thúi hẻo từ khuya.

VẤN NẠN TIẾT TRUNG THU

Sắp tới Trung Thu, các anh em chém vè lia lịa. Kể cũng khó trách họ ý chí kém kiên cường, dù là giặc cướp thì ai ai cũng cha sinh mẹ đẻ, đã bao năm các đẳng cô hồn, tin nhà vắng bặt tăm hơi, dịp Trung Thu biểu sao họ khỏi mong muốn được về đoàn tụ gia đình. Dẫu mệnh hệ nào cũng phải vác thây về, đặng tránh cái cảnh một ngày nào đó, vợ mình dắt con đi thăm nấm mộ người dưng, lâm râm dạy con khấn vái: “Người nằm dưới mộ kia tuy không phải cha ruột, nhưng mà đáng mặt cha mầy…”

Cái dòng giặc cướp đặc thù ở chỗ tụ bầy thì khó chứ tan đảng lẹ làng, thành thử phải ban hiệu lệnh khắp trong sơn trại: kẻ nào tự ý xuống núi, chém ngay lập tức!

Để ngăn ngừa anh em đào ngũ, Tiều thiên vương và Tống đại ca tạm gác hiềm khích để chung lo đại cuộc, kẻo tình trạng hỗn loạn kéo dài thì uy quyền lãnh tụ cả hai thành ra mù u cùi bắp. Tiều thiên vương có thiên tài giết hiếp, Tống đại ca sở trường kết bè kéo cánh, Ngô quân sư cũng là người có lý luận bạc cắc ba xu, nhưng tình huống này cả ba đều phải bó tay, chỉ còn nước triệu tập hội nghị, cán bộ cấp đường chủ trở lên đều phải tham dự, đặng chung mưu tìm kế sách cứu vãn tình hình.

Nghề của tôi là giết người phóng hỏa, gặp hung hiểm cỡ nào cũng chưa từng cau mày, nhưng đụng chuyện phải vận dụng đầu óc thì ngoan ngoãn ngậm miệng khoanh tay, tự biết mình có bao nhiêu cân lượng.

Võ Tòng hiến kế, áp dụng quy tắc trách nhiệm liên đới: phân nhóm cứ mười người là một tổ, hễ trong tổ có một người đào ngũ thì chém cụt đầu chín đứa còn lại. Võ Tòng quá ngây thơ, đến mức nghĩ ai ai cũng như mình, trọng nghĩa khí không nỡ liên lụy đến huynh đệ. Thiệt là lầm to, khi mang thân làm giặc cướp là đã cam tâm liên lụy cả cha mẹ vợ con, thì huynh đệ nhằm nhò cái đách! Biện pháp của hắn mới áp dụng có một ngày đã phải gấp rút bãi bỏ, bởi cứ theo đó mà làm thì các đồng chí chưa kịp trốn hết đã bị chém sạch.

Vương Nụy Hổ được cách của Võ Tòng gợi ý, bèn nảy ra kế lạ, kêu bằng biện pháp ràng buộc: mỗi tổ bầu ra một tổ trưởng, mỗi tối trước khi ngủ, tổ trưởng phải trói gô các tổ viên lại. Kết quả là sáng hôm sau, các tổ đều vắng bà nó thằng tổ trưởng.

Tôn Nhị Nương bày ra một kế, là phong tỏa tài khoản: đóng băng toàn bộ lương thưởng, đợi qua tiết Trung Thu sẽ phát bù. Cách này thiệt là hay như hạch, thử nghĩ: anh em ra sức liều mạng chém giết mà chỉ được huê hồng có mười phần trăm, còn lại bao nhiêu giao nạp trung ương, tiền lương ba cọc ba đồng chưa đủ dắt răng, ai rảnh trông mong vào đó.

Lỗ Trí Thâm cũng hiến được một kế, là giết gà dọa khỉ: bắt được đứa đào ngũ thì bêu đầu thị chúng. Nhưng cũng là vô dụng, người ta đã cùng đường mạt lộ mới đâm đầu làm giặc cướp, tìm nẽo sinh trong cửa tử, quen thấy thây ma rồi, có đứt đầu bất quá cũng chỉ thêm vết thẹo trên cổ, hai mươi năm sau lại làm hảo hán, hỏi cái chết còn dọa được ai?

Nhìn thủ hạ vơi đi từng ngày, Tiều thiên vương và Tống đại ca nóng đã như hơ, miệng sùi bọt mép, nhưng đành vô kế khả thi…
(Chưa hết)

Tác giả bài viết: Vinh huy Le
Nguồn tin: www.facebook.com
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
+ Xem phản hồi    - Gửi phản hồi   Print Friendly and PDF

Ý kiến bạn đọc

 
Powered by Nukeviet