Chuyện nhảm 2: Chuyện xưa tích cũ

Đăng lúc: Thứ ba - 08/10/2013 07:23 - Người đăng bài viết: phichan
Đời Trần, có một lần lăng miếu của hoàng gia bị sét đánh. Quan ngự sử Đoàn Nhữ Hài đem chuyện này ra nói, có ý bỡn cợt. Các quan khác hùa theo, riêng Trần Khắc Chung lẳng lặng đứng dậy đi ra.
Quan lại dưới quyền ông tất thảy đều buông lời tán thán ca ngợi:
- Ôi! Lòng trung của tướng quân sáng như nhật nguyệt!
- Người quân tử không kết Đảng, tướng quân chính là người quân tử vậy!
- Giá không có tướng quân, hẳn Huyền Trân công chúa đã làm mồi cho lửa thiêu mà hai châu Ô Lý cũng chưa chắc đã giữ được. Tướng quân là tấm gương sáng cho đời nay!
- Lòng trung của tướng quân hơn hẳn Tỷ Can, sánh ngang Bá Di Thúc Tề!
.....
Tuy nhiên. Khi có người hặc chuyện này, thượng hoàng Trần Minh Tông liền xử tội cả Trần Khắc Chung và các quan lại khác như nhau. Chung kêu:
- Khi mọi người đàm luận, thần đã bỏ đi không nghe!
Thượng hoàng nói:
- Nếu khanh thật có lòng trung tất phải can ngăn mọi người. Khanh chỉ bỏ đi là có ý giữ  cái tiếng trung cho riêng mình, đổ tội bất kính cho người khác. So với họ, khanh không những đáng tội mà còn đáng khinh. Khanh không phải không muốn phạm tội mà là không dám phạm tội, vì không thể phạm tội. Trẫm xử khanh như thế, nào có oan gì!
Hải Đường tiên sinh nghe chuyện, cảm thán nói: "Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu. Cứ tưởng dối mình, dối được trời. Thực là bịt tai trộm chuông vậy! Thương thay!!!"
Tác giả bài viết: Cụ Chánh
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

+ Xem phản hồi    - Gửi phản hồi   Print Friendly and PDF

Ý kiến bạn đọc

 
Powered by Nukeviet