Mẹ kể con nghe: Chuyện ở xứ đầm lầy

Đăng lúc: Thứ năm - 15/11/2012 10:37 - Người đăng bài viết: phichan
Chuyện này chỉ là bịa ra cho vui. Làm mục “mẹ kể con nghe”, không có liên quan gì đến “đồng chí Ếch” mong độc giả và “đồng chí X” đừng hiểu nhầm! ……
Ếch ngồi đáy giếng

Ếch ngồi đáy giếng


……
Phía nam thiên triều có một khu đầm lầy. Trong ấy có đủ mọi sinh vật sinh sống. Một năm, trời làm đại hạn. Các loài xác xơ, nghèo đói. Đâu đâu cũng thấy oán thán.
Có con ếch cốm lợi dụng sự đói kém của thiên hạ bèn xưng làm vua. Hàng ngày bắt muôn loài cống nạp cho mình để ăn tiêu phè phỡn.
Một hôm ếch đại vương thấy bàn ăn của mình không được chững chạc như ngày mới đăng cơ. Nghi bọn nhà bếp lợi dụng giá cả leo thang mà ăn bớt ăn xén, liền tuần du thiên hạ kiểm tra. Ngài ra đường tả có thượng thư ễnh ương, hữu có thừa tướng cá sộp. Tiền hô hậu ủng lũ cá mương rầm rầm rộ rộ, ra phết chân mệnh thiên tử.
Tại góc đầm có mấy chú cá nhỏ đang chơi trò đắp thành.  Thấy xa giá đến, bỏ chạy hết, chỉ có chú săn sắt nhỏ thản nhiên như không nhìn thấy. Ếch đại vương ngạc nhiên hỏi:
- Tên kia! Tại sao thấy xa giá bổn vương lại không chịu tránh đường?
Con cá nhỏ đáp:
- Xưa nay chỉ có xe tránh thành, đâu có thành tránh xe!
Thượng thư ễnh ương quát to:
- Thằng này láo! Đất này là đất quy hoạch! Ai cho nhà ngươi xây thành ở đây? Thành ngươi xây hay mượn của ai? Đã sang tên đổi chủ chưa? Đã nộp thuế chưa?
Đoạn lão quay sang đại vương ếch nói:
- Muôn tâu chúa thượng! Lũ dân đen là chúa hay cứng đầu cứng cổ! Thần liều chết tâu xin đại vương ra thêm vài đạo thánh dụ. Cấm lê dân được mở mồm. Có thế mới hết được tiếng chống đối. Hơn nữa, không mở miệng được tất chúng không thể ăn được thời triều đình mới có thể thu thêm ngân khố. Mới vạc đến xương chúng được ạ!
Đại vương ếch xua tay nói:
- Uầy! Việc đó để hồi cung hẵng nói. Nay ta phải cho thằng oắt này tâm phục khẩu phục trước đã. Kẻo không lại nói ta không cho tự do ngôn luận.
Đoạn xuống xe hỏi:
- Này cháu nhỏ! Cháu không nhường đường, Không sợ ta giết chết cháu sao?
- Bành tổ sống 800 năm rồi cũng chết. Con vờ sống nửa ngày cũng chết. Đã cùng chết thì có chi phải sợ!
- Cha chả! Ăn nói cứng cỏi nhỉ! Nay ta hỏi cháu, nếu giả nhời được thời ta tha. Bằng không ta bắt tội cả cháu và cha mẹ cháu. Nghe đây: làm trẻ con dễ hay khó?
Cá nhỏ đáp:
- Làm trẻ con khó! Trong nhà có nghiêm phụ tất  phải phụng sự, có từ mẫu nên cần chăm dưỡng, lại có hiền huynh phải luôn thuận theo, lại có nhược đệ phải lo dạy dỗ. Vì thế nói làm trẻ con là khó vậy
- Vậy làm vua dễ hay khó?
- Làm vua vừa dễ lại vừa khó. Làm bậc minh quân, tiên thiên hạ chi ưu hậu thiên hạ chi lạc. Khiến cho bách tính chịu ân, lân quốc nể phục, địch quốc e sợ thời khó. Còn như làm vua để vinh thân phì gia. Ăn chơi sa đọa mặc kệ bách tính căm hận, lân quốc hoài nghi địch quốc khinh nhờn thời dễ. Làm vua như thế chỉ là phường giá áo túi cơm. Có tung hô vạn câu vạn tuế cũng là sống uổng mà thôi.
- Khẩu khí lắm! Ta lại hỏi cháu! Trên đời lửa nào không có khói? Nước nào không có cá? Núi nào không có đá? Cây nào chẳng có cành? Giai nào không vợ? Gái nào không chồng? Trâu nào không nghé? Ngựa nào không câu (*)? Thế nào là quân tử? Thế nào là tiểu nhân?  Thế nào chẳng đủ? Thế nào có dư? Thành nào không thị?
Đáp:
- Trên đời lửa đom đóm không có khói. Nước giếng không có cá. Núi đất không có đã. Cây khô chẳng có cành. Giai cô không vợ, gái góa không chồng. Trâu đất không nghé, ngựa gỗ không câu. Người hiền là quân tử. Lũ ngu là tiểu nhân. Ngày đông chẳng đủ, ngày hạ có dư. Hoàng thành không thị…Nay tôi đã trả lời đại vương. Lại nghe đại vương tự xưng đỉnh cao trí tuệ vậy có chút chưa thông mong đại vương chỉ giùm!
Ếch vương đáp:
- Phải rồi! Ta thay trời trị muôn dân!  Có điều chi mà chẳng thông!
- Xin hỏi đại vương: Vì sao con vịt có thể bơi? Con hồng nhạn có thể kêu? Vì sao tùng bách có thể mãi xanh tốt?
Ếch vương cười nói:
- Dễ ợt! Con vịt bơi được vì bàn chân nó vuông, Con nhạn kêu được vì cổ nó dài, tùng bách xanh mãi vì ruột nó chắc!
Cá nhỏ đáp:
- Không đúng! Thế con cá đâu có chân mà bơi được? Quan thượng thư đây đâu có cổ mà kêu to? Cây tre cây trúc đâu có ruột mà vẫn mãi xanh?
Ếch vương nói:
- Thôi! Không hỏi chuyện xa xôi! Hãy nói chuyện trước mắt đi!
Cá nhỏ lại nói:
- Thì nói chuyện trước mắt! Chẳng hay lông mi của ngài có bao nhiêu sợi?
Đại vương Ếch không trả lời được, toát mồ hôi than lớn: Ôi chao! Đúng là hậu sinh khả úy!!!
 Cá nhỏ cười nói:
- Lại sai rồi! Tất cả những câu đối đáp với ngài nãy tới giờ đã có trong sách cả nghìn năm! Ngài không đi học nên không biết. Lại nhai mãi câu hậu sinh khả úy của tiền nhân. Thực là giống không có đầu óc! Ếch ngồi đáy giếng! Thế thì xưng xưng vương làm gì? Sao không trả lại vương vị mà về quê cày ruộng. Ít ra, biết được mình bất năng cũng là năng vậy!
Ếch vương than:
- Trẫm từ khi là nòng nọc, theo tiên vương lập nghiệp đến nay đã 51 năm. Vốn ngu độn, tay chân vụng dại. Nay không cố bám lấy vương vị biết làm gì để sống. Trẫm mà rời ngôi báu, hẳn lũ cá mương cá sộp kia sẽ chẳng tha cho trẫm. Thôi! Thiên hạ có chửi cũng thiên hạ nghe! Trẫm cứ bịt tai giả điếc là được.
Nói đoạn xa giá hồi cung
 
….
(*) Mong độc giả cố mà hiểu cho! Chữ này cắt nghĩa khó quá! “câu” tức là con ngựa non 2 tuổi vậy
Tác giả bài viết: Cụ chánh
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

+ Xem phản hồi    - Gửi phản hồi   Print Friendly and PDF

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Powered by Nukeviet