Luận đạo

Đăng lúc: Thứ năm - 15/11/2012 13:01 - Người đăng bài viết: phichan
Hải Đường Tiên sinh và Thiện sĩ là đôi bạn tâm giao. Hải Đường học rộng, tài cao, hay luận đạo nên Thiện sĩ ngưỡng mộ lắm lắm. Một hôm, Thiện sĩ ghé Hải phủ, nhân dịp nhà bếp dâng món cá Nóc, Hải Đường tiên sinh mời bạn ở lại dùng cơm.
Rượu vài tuần khề khà. Hải Đường tiên sinh giơ đũa chỉ món cá nóc triết lý:
- Ở đời, nhiều thứ rất độc nhưng khéo dụng thì cũng có ích. Tỷ như món cá nóc này. Không biết làm, ăn vào thời chết ngay lập tức nhưng khéo chế biến tất cao lương mỹ vị trên đời cũng khó có thể bì. Đúng là khúc gỗ tuy cong người thợ khéo không bỏ. Biết dụng cái có ích trong cái vô ích là lẽ biến thông của đạo vậy.
Thiện sỹ cười nhạt nói:
- Huynh đài hiểu về đạo, tại hạ không dám bàn cãi. Nhưng thiển ý cho rằng khúc gỗ bản tính của nó là thẳng, song hình dạng là cong thời có thể cải tạo. Một khi bản chất của nó là cong tất quăng bỏ. Tận dụng thế nào được.
Hải đường cười lớn đáp:
- Huynh tự nhận bất thông quả là bất thông thật. Lẽ trong trời đất bản chất mọi vật đều “thẳng” cả. Chỉ vì ngoại vật tác động mà sinh ra “cong”. Vì thế đạo sinh ra là để hướng cho vạn vật biết đường biết lối mà trở nên thẳng theo lý của nó. Từ đạo tây phương đến đạo của đông phương. Từ cổ chí kim không có đạo nào hướng cho người ta “cong” cả.
- Ồ! Có đấy. Có đạo của Đinh Xuân Thu, tục gọi là Tinh Tú lão nhân. Phương châm của đạo này là dùng độc để trị thiên hạ. Dùng mưu mô lường gạt để chế ngự nhau. Dùng sự sợ hãi để khống chế nhau….
Hải đường lại cười lớn cắt lời:
- Nhân huynh đúng là quá chén nên say mất rồi. Sao nhân huynh lại lấy đạo trong tiểu thuyết ra đời. Mà đó cũng đâu phải đạo. Đó là môn phái trong tiểu thuyết Kim dung đấy. Có lẽ nào nhà bếp của đệ hôm nay làm cá nóc không được sạch chăng.
Thiện sĩ đáp:
- Đệ xưa nay vốn ngưỡng mộ nhân huynh thông thiên văn tường địa lý nhưng xem ra chỉ là trong sách vở mà thôi. Nhân huynh há không hiểu sự đời quá cong nên đệ không thể nói thẳng. Xin hỏi huynh không không biết hay không thấy thứ tà giáo luôn bắt giáo chúng và lê dân tung hô mình. Tự coi mình là đỉnh cao, nhưng đối xử với nhau toàn sự tàn độc. Gặp kẻ mạnh lại khom lưng uốn gối mắng chửi cả tổ tiên mình….
Hải Đường tiên sinh lắc đầu xua tay quầy quậy nói:
-Thôi thôi! Huynh chớ nói! Đệ say quá rồi! Không nghe thấy gì hết….
Nói đoạn gục đầu xuống nói lảm nhảm giả say. Thiện sĩ cười ha hả, đứng dậy ra về…
Tác giả bài viết: Cụ chánh
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

+ Xem phản hồi    - Gửi phản hồi   Print Friendly and PDF

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Powered by Nukeviet