Hải Đường ngoại truyện - Quân ân

Đăng lúc: Thứ sáu - 10/01/2014 23:04 - Người đăng bài viết: phichan
Hải Đường tiên sinh từ ngày dọn ra tân phủ, kín cổng cao tường lại có quân lính canh gác ngày đêm nên ít khách thường dân. Nhân một lần đi ngang, thấy phủ đệ của tiên sinh chăng đèn kết hoa, đàn vang sáo rộn. Thiện Sĩ bèn đưa thiệp xin vào hỏi thăm
Tự do - Chữ do TQĐ mô phỏng theo ý kiến quan bộ hình 2013

Tự do - Chữ do TQĐ mô phỏng theo ý kiến quan bộ hình 2013

Lúc này, tiên sinh đang ở nhà trước. Thắp hương bái tế. Thấy Thiện Sỹ liền tay bắt mặt mừng mà rằng:
- Đang định cho người tới mời nhân huynh thì đã tới rồi. Hạnh ngộ! Hạnh ngộ!
Thiện Sĩ ngơ ngác hỏi:
- Hôm nay ... mồng mười tháng chạp. Làm gì có lễ lạt gì mà nhân huynh trai giới bái tế như vậy???
Tiên sinh cười ha hả nói:
- Tin vui! Tin vui! Đấng kim thượng trừng trị một tên sâu mọt, lại dụ cho các quan lấy đó làm gương. Đệ đây ghét ác như thù nhân đó mà vui. Trai giới bái tế thủ dụ của của ngài mà thôi.
Đoạn với tay lấy bức dụ trên hương án mà đọc:
"Trẫm từ khi đăng cơ, nối di nguyện của tiên đế, ngày đêm lo nghĩ cho nước cho dân.
Nay quốc thái dân an. Tứ hải thanh bình. Muôn nơi vang tiếng ngợi ca công đức trẫm. Nghĩ rằng cơ nghiệp nghìn đời của thái tổ chỉ trăm năm nữa là thành công.
Ngờ đâu! Quan thị lang họ Phạm, hàm đến nhị phẩm, thân quản bộ hình mà trên không biết báo ơn vua, dưới không lo trọng trách. Lại vì vạn hoàng kim mà cố kết với thằng giặc họ Dương. Làm loạn kỷ cương của triều đình. Loạn pháp chế của xã hội. Tội ấy dẫu ngũ mã phân thây giữa chợ không phải không đáng.
Song nghĩ tình khuyển mã bấy lâu. Từng có nhiều công lao cho triều đình. Nay ban cho được chết toàn thây. Các khanh nên lấy đó làm gương. Đừng phụ lòng mong mỏi của trẫm.
Khâm thử!"
Hải Đường tiên sinh trịnh trọng đặt bức dụ lên hương án. Vái liền hai vái rồi quay lại nói:
- Nhân huynh thấy không! từng chữ, từng chữ đều thống thiết. Mới biết hoàng thượng đau xót đến chừng nào. Lo cho bách tính đến chừng nào. Ôi!
Thiện Sĩ cười nhạt:
- Theo đệ. Huynh nên bỏ chữ thiết đi!
Tiên sinh ngơ ngác:
- Sao lại thế!
Thiện Sĩ nói:
- Nghĩa là chỉ có thống. Thống từ bất thông mà ra vậy.
 - ????
- Nhân huynh hẳn nhớ chuyện Tào A Man mượn đầu quan coi lương để trấn an lòng quân chứ?
Hải Đường tiên sinh cười lớn đáp:
- Chỉ e thằng chép chuyện này nó quên chứ sao đệ lại quên cho được. Nhưng Kim Thượng không gian hùng như Tào A Man, Phạm đề đốc không liêm như Vương hậu. Dân Đại Việt ta không rơi vào thế cùng như binh Ngụy. Tứ hải thanh bình. E rằng việc mượn ý xưa của huynh có nhầm lẫn chăng?
- Quả đấng kim thượng nay không gian hùng bằng, nhưng đạo ngài tôn thờ còn ác hơn họ Tào. Họ Phạm tham hơn họ Vương thời tác dụng càng cao. Ngài cho rằng bách tính yên ấm, tứ hải thanh bình ư? Quan lớn ơi! Ngài ra đường ngồi xe tứ mã. Ngựa của ngài có quốc khố chăn nuôi. Ngài biết đâu lê dân một con ngựa gầy ra đường cũng phải gánh 4 thứ thuế.  Bàn tay triều đình đã lần đến tận đuôi khố của thằng đánh dậm rồi. Năm rồi bộ công xả lũ làm chết hàng chục dân đen, trôi hàng ngàn nhà cửa. Dân không biết kêu ai.  Bộ binh làm nổ kho thuốc pháo xóa xổ một làng. Dân không biết kiện ai. Bộ hình thả cửa cho công sai lấy đánh dân làm trò vui.... Cáo thị bay như bươm bướm, chính sự rối như bòng bong. Dân đen chỉ dám nín thở dẫm chân lên nhau mà chờ. Hỏi sống sao đặng?
Thái tổ xưa chỉ kích động nạn dân mà giành được cơ nghiệp. Nhưng có cơ nghiệp rồi lại dẫm ngay lên vết chân của triều trước. Khi thiên võng dân quỷ kế cái thiên vạn trạng.
Thánh nhân dạy muốn dân yêu thời phải giáo hóa cho dân, muốn cai trị dân thời phải ngu dân. Thi thư lễ nhạc chỉ thấy thấy tin dạy cướp dạy giết dạy hiếp, dạy dâm dục. Từ mõ làng, đến mõ phủ mõ huyện, mõ tỉnh... rêu rao những điều dối trá, khuyên người dân nhớ công lao cả trăm năm trước của triều đình. Dưới dối trên, trên lừa dưới quyền biến với nhau. Điềm gở xuất hiện nhan nhản. Trong Tây cống đường đi tự nhiên nứt ra một cái lỗ sâu hoắm. Một tháng hai lần nước biển dâng ngập cả phố phường. Có quan bộ hình ví tự do như con cặc của ổng.  Vùng châu Hoan có một con bé sau một đêm ngủ dậy bỗn thấy vú nổi lên to tướng. Ở kinh thành có một cái cây trước nhà thượng thư bộ binh của tiên đế đang xanh tốt bỗng hóa đỏ quạch sau một đêm.  Có đại phu bỗng nhiên hóa điên đem bệnh nhân ném xuống sông. Lại có bậc cao tăng đột nhiên nổi lòng tục, đem bát vàng vua ban hối lộ cho Phật tổ. Khắp nơi, nhà cửa đất đai, tiền bạc trong quốc khố bỗng dưng biến mất. Dân oan như ong, giặc cướp như rươi....
Hải Đường tiên sinh lắc đầu quậy quậy nói:
- Thôi thôi! Đừng nói nữa, đừng nói nữa. Huynh ăn phải bả của bọn phản động, của thế lực thù địch mất rồi. Hỏng! Hỏng! Hỏng!!!!
Thiện Sĩ cười:
- Những bậc quan lớn như huynh, đôi khi nổi hứng muốn quốc thái dân an nhưng ghét lời nói thật thì thái thế nào, an thế nào được.
 
Tác giả bài viết: Cụ Chánh
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

+ Xem phản hồi    - Gửi phản hồi   Print Friendly and PDF

Ý kiến bạn đọc

 
Powered by Nukeviet