Độ Ngư

Đăng lúc: Thứ năm - 24/12/2009 18:36 - Người đăng bài viết: phichan
Độ Ngư

Độ Ngư

Lại uống hết tuần rượu, Phan chợt hỏi: “Tiên sinh chưa nói, loài cá ấy gọi là cá gì?”

Hải Đường thị khi ấy đã say gục xuống bàn lảm nhảm: “Độ ngư! Độ ngư! …” Chỉ nhác thấy Phan đứng lên vái dài một vái, rồi sau đó ngủ không biết gì nữa …
Phan Túc Cầu vốn là người bạn học cũ. Một hôm không rõ nguyên cớ gì, buồn bực lại nhà mời Hải Đường thị đến tửu lâu uống rượu giải sầu. Biết Hải Đường thị vốn thích cá, bèn đến một quán cá bên sông Nhĩ Hà. Rượu được dăm tuần, Phan đã có chút hứng thú, bảo:

“Phan tôi ăn cá đã nhiều, từ cá chép ở sông Tùng Giang, đến loài hải ngưu ngoài đảo Nam Du đều đã từng ăn qua, duy chưa thấy loài nào lớn bằng cá Côn ở bể bắc mà thôi …” – Nói rồi cười lấy làm thích thú – “Tiên sinh còn nhớ đoạn: “Bắc minh hữu ngư, kỳ danh vi Côn. Côn chi đại bất tri kỷ thiên lý dã …” chứ? Không phải Trang Chu, làm sao thấy loài cá lớn như thế?”

Hải đường thị cũng cười lớn bảo: “Phan tiên sinh quả đọc rộng biết nhiều. Nhưng cứ theo ngu ý của tại hạ, Trang Chu tuy được đời sau coi là bậc minh triết, nhưng kiến thức quả còn hạn hẹp lắm. Âu có lẽ cũng do Trang Chu chưa đến Giao Nam mà thôi. Chứ ở đây, bây giờ vẫn còn loài cá lớn hơn thế.”

Phan ngạc nhiên hỏi: “Lạ thật, chẳng phải chúng ta đang ở Giao Nam đây sao? Loài cá ấy thế nào?”

Hải đường thị lại bảo: “Loài này có tính thích thấy màu đỏ, thích nghe tiếng reo hò. Một vài người thì không bao giờ thấy nó, phải tụ tập hàng triệu người, mới thấy được.”

Lại hỏi: “Vậy nó lớn thế nào?”

Đáp: “Loài này đến vô hình, đi vô ảnh, có lẽ chưa ai đo được nó. Nhưng dám hỏi Phan tiên sinh, đất Giao Nam từ cực bắc đến cực nam là bao nhiêu dặm? Vậy mà nếu dân cả nước này đồng thanh tụ tập trưng vải đỏ, cờ đỏ nhử nó, nó chỉ đớp một miếng là nuốt hết màu đỏ từ nam chí bắc. Lần nó hiện hình gần đây nhất là thượng tuần tháng này đó thôi.
Số là như vầy, đất này người ta thích trò chơi cầu. Tháng chạp năm Kỷ Sửu, người Giao Nam có cho đội cầu thủ sang đất Ai Lao thi đấu. Trận cuối cùng, dân chúng cả nước thi nhau trương cờ đỏ biểu đỏ mà hò reo tán thưởng, thế là nó hiện lên, chỉ đớp một miếng mà tự đất Hà Giang đến nẻo Cà Mau không còn một bóng vải đỏ, cờ đỏ nào nữa.”

Phan sợ run bảo: “Ghê gớm thật! Không hiểu từ đâu mà ra loại cá thế?”

Hải Đường thị lại đáp: “Sách “Lĩnh Nam Chích Quái” là sách cổ của Giao Nam chép lại những truyện kỳ lạ. Trong ấy có chép rằng đức quốc tổ của người Giao Nam là Lạc Long Quân có giết được loài ngư tinh ở Đông Hải. Có lẽ do ngài mới giết con trống mà chưa giết được con mái chăng, nên nó vẫn còn đến nay?
Sách ấy cũng chép, đức Lạc Long Quân khi đi xuống bể, có dặn con dân nước ấy, khi gặp sự tai nạn thì kêu bố ơi, ngài sẽ lên cứu. Thế nhưng đầu tháng chạp vừa rồi, vào giờ ấy, ngày ấy, khi con cá lớn này hoành hành, người Giao Nam lại chỉ kêu mẹ, chứ không kêu bố. Có kẻ hiếu sự đã thống kê rằng số lượng người kêu “mẹ” lớn nhất xưa nay. Mới hay không biết lịch sử, thật tai hại biết chừng nào?”

Lại uống hết tuần rượu, Phan chợt hỏi: “Tiên sinh chưa nói, loài cá ấy gọi là cá gì?”

Hải Đường thị khi ấy đã say gục xuống bàn lảm nhảm: “Độ ngư! Độ ngư! …” Chỉ nhác thấy Phan đứng lên vái dài một vái, rồi sau đó ngủ không biết gì nữa …
Tác giả bài viết: Thày Lý
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

+ Xem phản hồi    - Gửi phản hồi   Print Friendly and PDF

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Powered by Nukeviet