Chuyện với nhà thơ mới

Đăng lúc: Chủ nhật - 09/04/2017 17:29 - Người đăng bài viết: phichan
He he! Câu chuyện thực từ ngày mềnh còn đốc giáo lớp thư pháo chùa Tào sách. Nay nhân tìm thấy mà ghi lại!
Câu chuyện tôi sắp kể ra đây là một câu chuyện có thực. Thề với các ngài là như thế. Người ấy tên là… mà thôi. Có nhẽ tôi không nên nói ra ở đây. Biết đâu có kẻ độc ác lại muốn đưa tôi “lên thớt” cũng nên. Ta hãy cứ tạm gọi là “mỗ” vậy. Người trong cuộc khắc sẽ hiểu .
Sáng nay, lớp tại chùa Tào sách đã gần tan học. Lũ học trò ồn ào thu dọn. Tranh thủ tôi đi giải quyết “nỗi bức bối trong lòng”. Quay trở vào thấy láo nháo “Đấy! đại ca đấy!”. Nhìn ra thấy một ả “Sồn sồn tuổi ngoại bốn mươi Áo quần ngăn ngắt tiếng cười ngang ngang” đang ngồi bảnh chọe trên cái đôn đá của lớp. Cô ta (Hoặc bà ta gì đó) ngẩng lên hỏi:
-Anh là đại ca ở đây à?
Tôi nói:
-Bọn nó trêu cô mà xỏ tôi đấy. Đại ca tức là cái bô ấy mà
Cười…!
-Nhờ anh viết hộ tôi một đôi câu đối. 
-Vâng! Chị định viết như thế nào? -Tôi cứ nghĩ rằng chị ta đưa chủ đề rồi tôi tự làm và viết nên hỏi thế - nhưng chị ta quầy quậy lắc đầu:
-Không! Câu đối này là câu đối của tôi làm. Anh cứ viết đúng như thế vì tôi là một nhà thơ!
Ái chà! Nhà thơ kia đấy! Vốn từ bé đến giờ tôi chưa hề được gặp một nhà thơ bằng xương bằng thịt nên bỗng cảm thấy hơi run run, vội vã lấy giấy ngồi một cách nghiêm túc. Kể dáng điệu như thế thì cũng hèn nhưng e rằng cái hèn của mình còn chưa đủ xứng đáng để tiếp một nhà thơ. Cô ta đọc:
Hồng phúc gửi đời con cháu hưởng
Tích đức lưu truyền tổ tiên vui.
Tôi sững sờ muốn đánh rơi bút. Ý chừng cô ta cho rằng tôi “cảm” vì câu đối hay quá mà muốn ngất chăng nên nói thêm:
-Câu này anh có tìm trong cả cuốn 2800 câu đối cũng không thấy đâu. Tôi đọc quyển ấy rồi nhưng thấy không hay. Câu đối này của tôi đã cho nhiều nhà thơ khác xem. Ai cũng chịu là hay. Anh cứ viết thành chữ Nho cho tôi.
Mãi một hồi tôi mới mở mồm được mà rằng:
-Câu đối?
-Vâng!
-Cái này gọi là câu đối?
-Vâng!
-Tôi hỏi thực chị nhá! Chị có biết thế nào là câu đối không?
Chị ta phát cáu nhắc lại:
-Anh cứ viết thành chữ nho đúng như thế cho tôi. Tôi là một nhà thơ (nhắc lại lần nữa). Câu đối của tôi nhiều người biết chữ nho cũng phải khen hay. Đây! Để tôi cho anh xem một bài thơ của tôi đã được phổ nhạc.
Cô ta lôi trong túi ra một quyển vở, trong có một bài hát “Con Ếch” có ghi: “lời: thơ…. Huệ” và đọc bài thơ cho tôi nghe. Nói thế nào nhỉ? Một bài văn ngắt câu bừa bãi, không có một chút vần và cố nhiên kể chuyện một con ếch gì gì đó chả nhớ. Tôi không nhịn được nữa nói:
-Một bài thơ tối thiểu phải hội đủ bốn yếu tố: Ý, tứ, nhạc họa. Nhạc ở đây là vần điệu của bài thơ chứ không phải nhạc phổ của bài hát. Mà cái ý tứ nó ẩn trong câu chữ chứ không nói “toạc móng heo” kiểu như vậy. Câu đối của chị chỉ có ba chữ cuối gọi là “đối” còn 5 chữ trên không thể gọi là đối kể cả về từ loại, ý nghĩa cũng như luật bằng trắc
-Anh thì biết giì. Tôi là một nhà thơ, một nhạc sĩ
-Một năm nước ta sản xuất ra 20000 (hai mươi nghìn) tiến sĩ nhưng nhiều thằng trong đó chỉ biết ký mỗi cái tên.
Tình hình đã có vẻ căng thẳng...
Mấy đứa học trò trong lớp khuyên tôi:
-Ồi! Cô ấy muốn viết thì anh cứ viết cho cô ấy. Thêm bớt làm gì?!
Tôi cười:
-Ngay bây giờ, tôi làm một bài thơ “con ếch” Chị xem thử:
Im lìm con ếch bên ao
Tõm!
Nước Xao!

Rồi hùng hồn nói
-Bài thơ của tôi thể hiện cái Tĩnh rất rõ ràng. Có âm thanh, có hình ảnh nhưng vẫn thấy không khí tĩnh lặng trong ấy. Đó là tính “thiền” trong thi ca. Cũng như vẽ tranh, tả cái tĩnh mới khó. Bức tranh tĩnh vật có thể gọi là tác phẩm nghệ thuật nhung những bức tranh to vẽ cảnh công nông binh vẫn chỉ là loại tranh cổ động. Không thể là nghệ thuật. Vì thế bài thơ của tôi tả được cái “tĩnh” đã là thành công.
-Anh cũng là một nhà thơ???
Tôi lại cười:
-Không! Nếu như tôi mà là một nhà thơ thì Việt nam ta có 80 triệu người tất sẽ có 40 triệu nhà thơ. Bốn mươi triệu người còn lại là chưa biết chữ hoặc chán không buồn làm thơ. Thứ thơ như thơ vừa rồi tôi làm một lúc thì có cả sọt. Kể gì.
-Thôi! Không nói nữa. Anh cứ viết cái câu kia cho tôi. Tôi treo trong từ đường răn dạy cho con cháu.
-Cũng được! Nhưng xin hỏi rõ. Chị nói Viết thành chữ nho nghĩa là sao? Tôi dịch ra chữ Hán để viết thì tức là lấy ý của chị nhưng là tôi đã sửa lại? Hay tôi viết chữ Nôm?
-Tôi không biết! Đi qua đây thấy các anh viết vậy thì tôi đặt viết thôi. Anh viết như chữ Nho chứ không được sửa …
-Vậy thì tôi viết chữ Nôm. Tức là chữ của ta, không phải chữ Nho…
-Không! Anh viết chữ Nho cơ mà
-Xin nói rõ. Chữ của ta tôi nói đây nó là thứ chữ gốc từ chữ Hán. Chứ không phải chữ mà cụ A-lịch-sơn Tô-đắc mang vào. 
-Vâng! Anh cứ viết thế cũng được.
Nghĩ bụng định ngậm miệng ăn tiền nhưng nghĩ lại… Mai sau người ta chửi cha cái đứa viết chứ có ai chửi cha cái đứa nghĩ ra cái câu đối sai mẹo ấy đâu. Tôi liền bảo:
-Theo tôi! Chị cứ thuê thợ nó khắc ngéo cái câu này bằng chữ quốc ngữ. Mỗi chữ nhét vào trong một vòng tròn thế này này. Như thế người ta khắc đọc được. Chứ nếu tôi viết bằng chữ Nôm thì người ta không đọc nổi đã đành mà người tàu cũng chịu nốt. Nó phí câu đối hay đi.
Chị ta gật gù:
-Ừ! Cũng phải! Chẳng nhẽ chỉ người viết mới đọc được thì phí công nhỉ. Để tôi làm theo lời anh vậy…
Thật vinh hạnh cho tôi! Hôm nay tôi được tiếp một nhà thơ trong giới văn chương nước nhà đang tôn vinh một cách ghê gớm. Mà không chỉ một nhà thơ này. Trên mạng trên báo vẫn đang ngày ngày tốn không ít giấy mực ca ngợi những bài thơ nhà thơ hay ho như vậy. Có lẽ đó cũng là hậu quả của một lối tôn vinh cái mới, cái phá cách trong thi ca một cách hăng hái của phái cấp tiến trong thơ chăng?
Bữa tiệc bao giờ cũng có kết thúc, mà kết thúc bao giờ cũng có món “đét – xe”. Vậy xin kể một câu chuyện khác “tráng miệng” cho mọi người vậy
Tức là … Tối hôm qua tôi nhận được bài thơ trên Yahoo Messenger. Đại ý nói nếu có kiếp sau nguyện làm hoa làm đá làm sỏi để được nọ được kia gì gì đó. Khoảng chừng mười sáu câu. Tác giả - Chắc cũng đã đang và sẽ làm một nhà thơ mới - Hỏi ý kiến tôi. Tôi trả lời:
-Tất cả những câu những ý của em hãy thu gọn về hai câu thơ "Kiếp sau xin chớ làm người. Làm cây thông đứng giữa trời mà reo" là đủ.
Cô này nghe theo và không xuất bản bài thơ vừa kể nữa. Âu là cô ta đã muốn quay về làm một nhà thơ … cổ điển và bảo thủ rồi chăng?!!!
Tác giả bài viết: Cụ chánh
Từ khóa:

câu chuyện, thực từ

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

+ Xem phản hồi    - Gửi phản hồi   Print Friendly and PDF

Ý kiến bạn đọc

 
Powered by Nukeviet