Bài thi "bồi dưỡng chính trị"

Đăng lúc: Thứ bảy - 08/06/2013 05:30 - Người đăng bài viết: phichan
Đề bài: Anh (Chị) hãy chứng minh đi lên Chủ nghĩa Xã hội là con đường Duy nhất và Đúng đắn với cách mạng nước ta. Anh (Chị) có thu hoạch sâu sắc gì về cách mạng XHCN ở nước ta hiện nay?
Sếp của mình là một “cán bộ nguồn”, khi vui miệng hay kể chuyện và khi không vui miệng cũng vậy.

Thời đại in tơ nét có khác. Giá như trước kia mỗi khi có ai động chạm đến chính trị thời người ta lắc đầu bịt tai mà quầy quậy rằng “không nói chuyện chính trị, không nói chuyện chính trị”… Giá như có “ngôn” gì về chính trị cũng chỉ là nhắc lại những thứ đã được nhào nặn kỹ lưỡng dưới bàn tay người thợ bếp đại tài. Bây giờ không còn như vậy nữa. Mặc dù đảng rất sốt sắng trong việc bỏ tù hoặc bôi xấu, lăng mạ hoặc đe dọa những người có ý kiến trái tai với mình nhưng càng sốt sắng lại càng có nhiều những ý kiến “xa đảng, gần sự thật” như vậy.

Không chỉ riêng thế giới ảo. Ngày nay mỗi câu chuyện khi “trà dư tửu hậu” ( có nghĩa là cả ngày vì viên chức có cái chó gì để làm đâu ) thời bao giờ cũng quay về với đề tài chính trị.

Vậy thì …. Trong lúc vui miệng, ông sếp mình kể khi đi học “bồi dưỡng chính trị”, ổng sáu lần thi thời sáu lần gặp phải đề bài là: “Hãy chứng minh đi lên chủ nghĩa xã hội là con đường duy nhất và đúng đắn”. Sốc chưa hả các bác?! Sếp mình kể vậy và cười ha ha “Mịa nó! Bắt mình chứng minh là duy nhất sai lầm thì mình chứng minh được ngay. Đâm ra phải viết nhăng viết cuội, miễn là kết luận duy nhất và đúng đắn là được”.

Trong số các độc giả đang đọc, thể nào cũng có bác đang văng tục. Mình lúc ấy cũng vậy nhưng hôm nay trên đường hồi kinh, thấy đoi đói, tạt vào quán phở bò, chợt nghĩ “nhờ ơn đảng, ơn chính phủ không cấm buôn bán phở bò mình mới được ăn bát phở ngon”. Lại nghĩ cái đề bài ở trên kia không hẳn đã là vô lý, không chứng minh được. Vậy thì, vậy thì … mình thử làm cái bài thi ấy xem. Các bác “chấm” thử xem mình có thể làm được cán bộ nguồn không nhé!

Rước các bác!!!

===

 

Họ và tên: Trần Văn Tèo

Chức danh: Bí thư chi bộ Ít Xì (X)

Đề bài: Anh (Chị) hãy chứng minh đi lên Chủ nghĩa Xã hội là con đường Duy nhất và Đúng đắn với cách mạng nước ta. Anh (Chị) có thu hoạch sâu sắc gì về cách mạng XHCN ở nước ta hiện nay?

Bài làm:

1/ Chủ nghĩa xã hội là con đường duy nhất và đúng đắn.

Theo sách giáo khoa ta học từ bé hoặc qua các bài giảng của cô giáo ngày xưa, ta biết xã hội con người tiến hóa theo một hình xoắn ốc. Bắt đầu là chế độ cộng sản nguyên thủy và kết thúc là chế độ cộng sản khoa học.

Căn cứ vào thực trạng chính trị trên thế giới xưa này, ta có thể nhận thấy lý luận trên là hoàn toàn có cơ sở. Đồng chí Mác và đồng chí Nin không nói rõ vòng xoắn ốc thứ 2 là gì? Chế độ tiếp theo của chế độ Cộng sản khoa học là gì nên ta chưa biết. Tuy nhiên theo lý thuyết của hai đồng chí kể trên có thể kết luận chủ nghĩa Cộng sản khoa học là giới hạn, là một cái “ngưỡng” của xã hội loài người.

Bởi lẽ! trong tự nhiên, cái gì cũng có một giới hạn của nó. Lòng nhân hậu của con người, sức chịu tải của một kết cấu, tính cam chịu của một dân tộc … đến như sự nhẫn nại của mẹ Thiên nhiên cũng có giới hạn của nó. Khi vượt quá giới hạn thời tự nó sẽ bị phá vỡ và thiết lập một trạng thái cân bằng mới.

  Khi xưa, sinh hoạt bầy đàn, ăn lông ở lỗ, loài người đã có một chế độ “cộng sản chủ nghĩa”. Mọi sản phẩm từ săn bắt hái lượm được hay tự thân sinh ra cũng đều là “của chung”. Tuy nhiên “giới hạn” của hình thức cộng đồng này ở mức khá thấp nên nó nhanh chóng bị phá vỡ.

Nghĩa là … khi biết sử dụng công cụ lao động, con người ta khôn ra. Một số cá thể có sức mạnh, có trí tuệ hơn đồng loại bỗng nhận ra rằng cứ “cộng sản” thế này hóa ra mình thiệt thòi quá. Tư tưởng tư hữu manh nha và càng ngày càng lớn mạnh. Họ bắt đầu không góp những sản phẩm do mình làm ra vào cộng đồng, hơn nữa họ lại dùng sức mạnh vượt trội của mình để “cưỡng chế” sản phẩm do đồng loại làm ra, bắt một số đồng loại yếu hơn làm sở hữu của mình. Chế độ chiếm hữu nô lệ hình thành.

Trong quá trình hình thành và phát triển. Những chủ sở hữu tập trung liên kết với nhau thành bộ lạc. Những bộ lạc này tiến hành thôn tính lẫn nhau và cuối cùng có lãnh tụ nào đó nảy sinh trong chiến tranh giành được quyền thống trị các bộ lạc. Người này đặt ra những định chế bảo vệ quyền lợi của mình, bảo đảm quyền lợi của những người trong bộ lạc của mình. Xã hội phân cấp làm nhiều tầng lớp. Có luật lệ và có quyền lực, sức mạnh bảo đảm cho luật lệ ấy được thực thi. Cố nhiên khi ấy chế độ chiếm hữu nô lệ cá thể manh mún đã bị phá vỡ. Hình thành chế độ phong kiến tập quyền.

Đứng đầu một nhà nước phong kiến là một hoàng đế, một vị vua hay King gì gì đó. Ông này thì quyền thế nghiêng giời. Dưới ông là các quan lại văn võ. Dưới nữa… dưới nữa…. mới đến tầng lớp lao động. Trong số tầng lớp dưới này có kẻ không có nổi tấc đất cắm dùi. Thậm chí có kẻ còn không có nổi quê hương bản quán. Mỉa mai thay, chính tầng lớp dưới cùng này mới là kẻ làm ra của cải vật chất để nuôi sống hàng ngũ quan lại vua chúa ăn trên ngồi chốc kia.

Thường ở những đời đầu của triều đại, cái ông vua kia vì đã bỏ khôi khối xương máu để lập quốc nên ổng khá quan tâm đến đất nước. Xứng đáng là bậc minh quân. Song các đời sau, thứ nhất không mất chút công sức nào lại được chấm mút mùi đời quá sớm, thứ hai quyền lực tập trung trong tay không ai dám chống lại hóa ra hư hỏng. Xét ra cũng tự nhiên thôi. Độc tài lại đỉnh cao quyền lực thì sự hư hỏng, mất nhân cách có thể nhón gót mà chờ vậy.

Một sự hài hước hay mỉa mai hơn rằng phàm những vua lợn vua quỷ như vậy lại hay lấy những niên hiệu rất mỹ miều cho triều đại của mình. Nào là cam lộ, nào là phụng hoàng, nào là thiên bảo vân vân và vân vân. Song thực chất chỉ là nước cống tanh tưởi, diều hâu chim ụt mà thôi.

Các ngài tuy là giống lợn quỷ nhưng lại rất muốn được trường thọ và muốn được tôn vinh là đỉnh cao trí tuệ. Vì vậy bọn quan lại và dân đen luôn phải tung hô “vạn tuế” hay “Hoàng thượng thánh minh”. Chỉ khi bị mất nước, bị thua trận mới nhìn thấy cái thánh minh, cái vạn tuế của mình giá trị bao nhiêu trong mắt người dân. Tiếc rằng đã muộn.

Qua giai đoạn phát triển cực thịnh của chế độ phong kiến. Xã hội được hình thành, có tính tập trung và cố nhiên trí tuệ, văn hóa và khoa học kỹ thuật cũng phát triển nhanh chóng. Chế độ độc tài toàn trị bỗng dưng trở thành vật cản trong bước tiến của nhân loại. Xuất hiện thị trường và thị trường cạnh tranh từ trong lòng xã hội phong kiến. Người dân đã biết rằng nhà vua cũng chỉ là một con người chứ cóc phải con giời hay con đất gì. Nhưng họ cũng là con người tại sao không có quyền làm một con người …. Và điều gì đến sẽ đến. Nói một cách văn hoa rằng quan hệ sản xuất không còn thích hợp với lực lượng sản xuất bấy giờ.

Như tổ sư chủ nghĩa cộng sản nhìn nhận. Dưới chế độ TB, hình thành các giai cấp theo hình thái lao động sản xuất. Là xã hội phát triển cạnh tranh và tạo ra của cải thặng dư. Và ngài bắt đầu mơ màng đến một hình thái xã hội cao cấp hơn chủ nghĩa tư bản - Cái xã hội mà ngài đang sống.

Xã hội của ngài đang sống bấy giờ mới là sơ khai của chủ nghĩa tư bản. Nó còn đầy bất công và man rợ như phong kiến trước kia. Và vẫn còn đầy rẫy nhưng con người mà giá trị không bằng một con chó. Và ngài vội vã nghĩ rằng chính những con người thấp hèn kia sẽ vùng lên lật đổ những kẻ gọi là thượng lưu để thành lập nên một xã hội mới công bằng hơn gọi là chủ nghĩa cộng sản mà tiền thân là chủ nghĩa xã hội.

Chủ nghĩa xã hội trong mơ ước của ngài là một xã hội công bằng tuyệt đối của những người lao động. Cùng giống khố rách cả nhẽ đâu lại bóc lột nhau! Mọi cá thể trong xã hội đều làm việc vì cái chung. Trước đây cũng làm việc chung nhưng lợi nhuận bọn tư bản nó thu bố mất. Nay lợi nhuận làm chung hưởng chung, sướng quá còn gì. Tư hữu tài sản bị triệt tiêu. Mai mốt anh em ta tiến lên chủ nghĩa Cộng sản, làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu. Tha hồ mà sung sướng!

Song le muốn sung sướng thời phải có đầy đủ những thứ tầm thường mà ta gọi là của cải vật chất. Cái này đồng chí Mác bảo phải thừa hưởng từ giá trị thặng dư thời chủ nghĩa tư bản. Đồng chí Lin thực hành sử dụng bạo lực cách mạng hơi sớm khi mà bọn tư bản chủ nghĩa chúng nó còn đang túng. Lấy đéo đâu ra dư thừa cho chủ nghĩa xã hội nhà đồng chí. Hóa ra khi xây dựng chủ nghĩa xã hội vẫn phải lăn lưng ra làm như trâu lại không được hưởng vì còn phải để xây chủ nghĩa xã hội. Mà cái giống làm ra của cải vật chất theo phương thức “cha chung” của các đồng chí nó không phù hợp với quy luật tự nhiên nên không tạo ra nhiều giá trị thặng dư như bọn tư bản mà các đồng chí đang nhăm nhe đào mồ chôn nó đi. Thành ra các đồng chí ngày càng lẹt đẹt. Ngày càng bị bọn tư bản bỏ xa. Cuối cùng, chính nhân dân lại là người đào mồ chôn chủ nghĩa xã hội non trẻ mà các đồng chí dựng nên (Năm 1990)

Chả nhẽ các đồng chí đã sai?

Chẳng lẽ không thể có cái gọi là chủ nghĩa cộng sản khoa học?

Phần nào thôi!

Theo tôi chủ nghĩa xã hội là là một sự tất yếu trong nền văn minh của loài người. Hay chí ít nó cũng là ước vọng của loài người. Hay quá đi chứ! Một xã hội dư thừa của cải vật chất. Một xã hội không có bất kỳ sự bất công nào. Vì thế trong xã hội ấy không phân chia giai cấp. Do đó không tồn tại đảng phái. Không có đảng cộng hòa, không có đảng dân chủ … và cố nhiên không có nốt cả đảng cộng sản. (Đệch mẹ cái thằng nào cứ tung hô ĐCS muôn năm! Nó là giống phản động, không muốn có chủ nghĩa xã hội đấy các đồng chí ạ!).

- Làm thế nào để xây dựng chủ nghĩa xã hội?

- Có hai cách: dễ và khó.

- Thế nào là cách dễ?

- Cách dễ chỉ có thể đưa ta về chủ nghĩa cộng sản nguyên thủy. Cách này chỉ cần vài chục năm. Lực lượng chỉ cần vài thằng cu Kim giống Ủn ở bắc hàn hoặc vài trăm đồng chí Ếch (X) chia đều ra làm lãnh đạo các nước trên thế giới là đủ.

- Thế nào là cách khó?

- Cách khó là cách tuân theo quy luật của tự nhiên. Từ khi hình thành, bằng cách này cách khác, CNTB đã xóa dần những bất công hình thành trong xã hội. Sở hữu nô lệ bị xóa bỏ, quyền làm người không phân biệt màu da, quyền dân chủ ngày càng cải thiện. Và khoa học kỹ thuật, năng suất lao động, …. ngày càng tiến bộ.

- Và?

- Chủ nghĩa xã hội đã manh nha ngay trong lòng chủ nghĩa tư bản. Đã có những tỷ phú bỏ phần lớn thu nhập của mình cho cộng đồng để trợ giúp người khó khăn. Đã có những người chưa hẳn giàu có nhưng san sẻ bản thân cho người khác. Những người này là nhân tố tích cực làm nên chủ nghĩa xã hội hơn bất cứ kẻ rao giảng đạo đức XHCN hay một ông thánh thật thánh giả nào.

- Và?

- Truyện của Azit nexin có đoạn viết: Một công nhân của chúng tôi tiết kiệm trong ba tháng có thể mua được một nhà máy. Nhưng anh ta cần nhà máy làm quái gì khi mà cái gì anh ta cũng có đủ rồi. Chà chà! Nước thế mới là nước chứ. Khi công nhân cả thế giới được như thế chính là khi ta xây dựng thành công chủ nghĩa cộng sản. Mà lúc ấy nó có là chủ nghĩa tư bản thì người ta cũng đéo thèm quan tâm nữa.

- Thế thì bao giờ mới xây dựng thành công chủ nghĩa xã hội?

- Mẹ tự nhiên từ khi tạo lập đến khi hình thành xã hội nguyên thủy mất tròm trèm 4 tỷ năm. Nay ta với trí thông minh và khoa học ngày càng tiến bộ, chậm lắm chỉ nửa thời gian là xây dựng thành công CNXH.

- Giời ạ! Thế mà nghe bố chém gió từ nãy tới giờ!

- Thì đề bài là chứng minh con đường tiến lên chủ nghĩa xã hội là duy nhất và đúng đắn chứ có chứng minh là hiện nay đâu. Hiện nay thì xây dựng thế đéo nào được khi còn đang ở chế độ phong kiến kiểu mới này.

2/ Thu hoạch:

Khi xưa xem chương trình “quà tặng cuộc sống” VTV3 có một câu chuyện ý nghĩa. Đại loại có một chú bé thấy hai cái kén đang cố nở thành hai con bươm bướm. Chú ta bèn lấy kéo “trợ giúp” cho một con được “tiến lên thành bướm” sớm hơn. Lạ thay! Con bướm được giúp đỡ lại eo uột không thể bay nổi cố nhiên không thể sống nổi trong khi con bướm kia tung cánh làm chủ bầu trời.

Một quả trứng khi ấp phải đủ ngày tháng mới tự động mỏ vỏ thành chú gà con. Nếu bóc ra sớm ta chỉ thu được quả trứng lộn vỡ

Một đứa trẻ phải được hoài thai 9 tháng 10 ngày (sai số một vài tháng do tính nhầm). Nếu mới năm tháng mà moi ra chỉ được một cái xác.

….

Chủ nghĩa xã hội cũng cần phải tuân theo quy luật hình thành phát triển của xã hội. Nó phụ thuộc vào thời điểm của xã hội loài người chứ không phụ thuộc vào ý chí của ai đó. Gắng xây dựng một cách trái quy luật khác nào cắt kén cho con bướm, bóc trứng con gà, hay ép non đứa trẻ.

Nếu có tồn tại thời cũng chỉ là thứ quái thai mà thôi!

Ngày,   tháng,    năm

Ký tên

Trần Văn Tèo

(Bài thi có thể còn chỉnh sửa nhưng đó là về sau)

Tác giả bài viết: Cụ chánh
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin cũ hơn

+ Xem phản hồi    - Gửi phản hồi   Print Friendly and PDF

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới     

 
Powered by Nukeviet